1. Giới thiệu về tác giả và tác phẩm
- Huy Cận là một trong những ngôi sao sáng của bầu trời Thơ mới lãng mạn Việt Nam (1932-1945). Tâm hồn thơ Huy Cận mang nặng một nỗi sầu nhân gian, sầu vũ trụ, một nỗi buồn mênh mang, da diết
- Bài thơ Tràng giang là một bài thơ xuất sắc, nổi tiếng nhất của tác giả thời kì trước cách mạng tháng Tám. Tràng giang được in trong tập thơ Lửa thiêng (1940). Khổ thơ bình giảng là khổ thơ cuối trong bài thơ này
2. Bình giảng khổ thơ sau
- Bức tranh thiên nhiên buồn bà, tĩnh lặng, trống trải, tĩnh lặng ở phần trên đến đây được khép lại bằng những hình ảnh "động" mang tâm trạng của nhà thơ: những lớp mây trắng "đùn" lên ở cuối chân trời xa, tạo thành những núi bạc lấp lánh
Mội cánh chim nhỏ nghiêng nghiêng, làm cho ánh nắng chiều thu "sa" xuống lòng sông...
- Tấm lòng nhớ quê hương da diết gợn lên trong lòng nhà thơ, giống như muôn ngàn con sóng nhỏ "dợn dợn" lan tỏa trên mặt sóng xa vời, mênh mang...
- Thi sĩ xưa nhìn khói chiều nhớ quê, Huy Cận chỉ nhìn bóng hoàng hôn trên sông cũng đủ để lòng dâng lên nỗi "nhớ nhà", nhớ quê hương. Vì tình cảm "nhớ nhà", nhớ quê hương luôn thường trực trong tâm hồn nhà thơ
3. Kết luận
- Bài thơ Tràng giang nói chung và khỏ thơ cuối của bài thơ nói riêng dòng nào cũng đẹp, cũng hay, thể hiện tâm hồn và bút pháp tài hoa của tác giả. Ở khổ thơ này, nha fthow đã dùng những hình ảnh "động" để phá đi cái tĩnh lặng đến rợn ngợp nơi thiên nhiên và trong tâm hồn của tác giả. Cho dù như thế, nhưng nỗi nhớ nhà thì vẫn đầy vơi trong lòng nhà thơ
- Xuân Diệu cho rằng: "Tràng giang là bài thơ ca hát non sông, do đó dọn đường cho tình yêu giang sơn, Tổ quốc"