1. Đoạn thơ trong bài Tây Tiến của Quang Dũng
- Đoạn thơ bộc lộ nỗi nhớ da diết, vời vợi về miền Tây và những người lính Tây Tiến. Thiên nhiên miền Tây xa xôi mà thân thiết, vời vợi mà thân thiết, hoang vu mà thơ mộng; con người Tây Tiến gian khổ mà hào hoa
- Hình ảnh thơ có sự hài hòa giữa nét thực và nét ảo, vừa mông lung, vừa gợi cảm xúc về cảnh và người; nhạc điệu có sự hài hòa giữa lời cảm thán và điệu cảm xúc, giữa mật độ dày của âm vần và điệp từ, và lối đối uyển chuyển đã tạo ra một âm hưởng tha thiết, ngậm ngùi...
2. Đoạn thơ Tiếng hát con tàu của Chế Lan Viên
- Đoạn thơ bộc lộ nỗi nhớ sâu sắc về những miền quê đã từng qua, kết tinh thành những triết lí sâu sắc. từ nỗi nhớ thương dành cho những vùng đất mang nặng nghĩa tình, thuộc về kỉ niệm riêng, cảm xúc riêng, cảm xúc thơ được dúc kết thành triết lí chung về quy luật phổ biến của tâm hồn
- Nghệ thuật có sự kết hợp giữa tả thực và suy tưởng, bộc bạch tâm tình với chiêm nghiệm triết lí ; phép điệp, phép đối xứng, câu hỏi tu từ khiến đoạn thơ có sức truyền cảm và xúc tích như một châm ngôn
3. So sánh
- Điểm tương đồng: hai đoạn thơ đều bộc lộ nối nhớ tha thiết, bồi hồi và sâu lắng về thiên nhiên và con người Tây Bắc
- Điểm khác biệt: đoạn thơ trong bài Tây Tiến bộc lộ nỗi nhớ cụ thể của người trong cuộc, toát lên vẻ hào hoa, lãng mạn, hình ảnh nghiêng về tả thực trực quan; còn đoạn thơ Tiếng hát con tàu là tình cảm thương nhớ đã được nâng lên thành quy luật của tâm hồn, hình ảnh thơ nghiêng về khát quát và tượng trưng, chứa đựng vẻ đẹp trí tuệ.