$1.$ Giới thiệu nhà thơ nữ Xuân Quỳnh và bài thơ Sóng$2.$ Phân tích tam trạng người phụ nữ đang yêu
- Hai khổ thơ diễn tả tâm trạng của nhân vật trữ tình "em"."Em" băn khoăn lí giải cội nguồn tình yêu của chính mình.
- Đây là hai khổ thơ $3,4$ của bài thơ Sóng. Tiếp nối hai khổ đầu, hình tượng sóng và em ở đây tiếp tục phát triển. Những ý nghĩ, những liên tưởng về biển, về sóng, về gió, và những câu hỏi liên tiếp diễn tả sự ngỡ ngàng của con người trước một tình cảm mới lạ không rõ từ đâu đến và chiếm lĩnh tâm hồn mình từ lúc nào : Trước muôn trùng sóng biển/ Em nghĩ về anh, em/ Em nghĩ về biển lớn/ Từ nơi nào sóng lên ?
Sóng bắt đầu từ gió/ Gió bắt đầu từ đâu?/ Em cũng không biết nữa/ Khi nào ta yêu nhau.
- Người con gái đang yêu đối diện với muôn trùng sóng bể mà nghĩ về tình yêu của mình, để rồi thấy tình yêu cũng bí ẩn như sóng biển, gió trời..... Bao thế hệ của loài người đã đi tìm cách định nghĩa, giải thích tình yêu, đi tìm lời giải đáp cho những câu hỏi : Tình yêu là gì ? Tình yêu đến từ bao giờ ? Vì sao con người yêu nhau?....Đã có bao nhiêu cách trả lời nhưng cuối cùng, dường như con người vẫn chưa hiểu nổi.
- Xuân Quỳnh không hề có ý định triết lí về tình yêu. Nhà thơ chỉ muốn đi tìm cội nguồn tinh yêu của chính mình (Khi nào ta yêu nhau?) và rồi cái lắc đầu "em cũng không biết nữa". Cái lắc đầu thành thật, hồn nhiên và rất phụ nữ ấy lại nói lên một quy luật muôn đời : lí trí con người không bao giờ có thể cắt nghĩa được sự huyền diệu và bí ẩn của tình yêu. (Xuân Diệu, "ông hoàng của tình thơ", trước đó cũng đã viết : Làm sao cắt nghĩa được tình yêu/ có nghĩa gì đâu một buổi chiều/ nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt/ Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu).
$3.$ Kết luận - Cái hay của đoạn thơ là diễn tả rất thật tâm trạng của người phụ nữa đang yêu bằng giọng thơ chân thành, hồn nhiên.
- Sự gặp gỡ giữa tâm trạng riêng của nhân vật với cái phổ quát của nhân loại làm nên giá trị nhân văn sâu sắc.