|
|
Bài làm tham khảo: Nguyễn
Trãi là một nhà thơ kiệt xuất của dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới.
Ông để lại cho đời sau nhiều tác phẩm có giá trị lớn.Nếu như “Bình
Ngô đại cáo” của ông mang đầy nhiệt huyết, lòng tự tôn dân tộc thì bài
thơ “Cảnh ngày hè” là một bức tranh về vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn
Trãi.
Mở đầu bài thơ “Cảnh ngày hè” là sáu câu thơ miêu tả cảnh ngày hè:
“Rồi hóng mát thuở ngày trường
Hòe lục đùn đùn tán rợp giương
Thạch lựu hiên còn phun thức đỏ
Hồng liên trì đã tiễn mùi hương
Lao xao chợ cá làng Ngư phủ
Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương”
Tác giả đã đón nhận cảnh ngày hè trong tư thế ung dung, thoải mái khi ở
ẩn, lúc nhà vua không còn trọng dụng tới nữa. Bức tranh cảnh ngày hè
được tác giả vẽ lên thật rực rỡ và tươi đẹp với nhiều màu sắc. Đó là
màu xanh của cây hòe, màu đỏ của hoa lựu, màu hồng của hoa sen, màu vàng
lung linh của ánh nắng chiều. Tất cả hòa quyện lại với nhau. Tạo nên
cảnh vật đặc trưng của mùa hè. Không chỉ cảm nhận bằng thị giác, tác
giả còn cảm nhận cảnh vật bằng thính giác và khướu giác. Ông thấy mùi
hương của ao sen, thấy âm thanh “lao xao” của làng chài, “dắng dỏi” của
tiếng ve. Bức tranh cảnh ngày hè đã trở nên sinh động hơn, đặc sắc
hơn với âm thanh và mùi vị. Mặc dù khung cảnh mà tác giả miêu tả là
cuối ngày, khi mặt trời lặn nhưng mọi vật vẫn tràn đầy sức sống với
những từ ngữ “đùn đùn”, “giương”, “phun”, “tiễn”, “ lao xao”, “dắng
dỏi”. Những từ ngữ đó cũng góp phần thể hiện những điều trong lòng tác
giả - ước mong được cống hiến cho nhân dân, cho đất nước. Nhiệt huyết
đó như muốn phun ra, trào ra và lan tỏa đi khắp nơi. Trong sáu câu
thơ này, tác giả đã thay đổi, không đi theo tính quy phạm của văn học
phong kiến nữa. Ông miêu tả cảnh ngày hè với những sự vật vô cùng gần
gũi với cuộc sống hằng ngày.
Hai câu cuối của bài thơ đã được tác giả gửi gắm trọn vẹn tâm tư và suy nghĩ :
“Dẽ có Ngu cầm đàn một tiếng
Dân giàu đủ khắp đòi phương”
Tuy tác giả đón nhận cảnh ngày hè với tư thế ung dung trong một ngày
nhàn rỗi nhưng ông vẫn luôn suy nghĩ, lo lắng cho nhân dân, cho đất
nước. Cảm nhận cảnh ngày hè nhưng tác giả vẫn quan tâm tới cuộc sống
của nhân dân. Thế nên ông nghe thấy âm thanh tấp nập, lao xao của làng
chài. Ông quan tâm tới nhân dân, lo cho dân cho nước. Chính vì vậy, ông
ước mong mình có cây đàn của vua Ngu Thuấn. Với cây đàn đó, Nguyễn
Trãi có thể mang tới cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân và đất
nước.
Bài thơ “Cảnh ngày hè” được viết theo thể thơ thất ngôn bát cú
Đường luật có chen hai câu thơ lục ngôn. Tuy vậy, nhà thơ lại không
tuân theo bố cục : Đề - Thực - Luận - Kết của thể thơ Đường luật. Chính
vì thế, bài thơ mang nét đặc sắc riêng của một nhà thơ kiết xuất của
dân tộc Việt Nam. Không chỉ thế, bài thơ còn có hình ảnh hoa lựu khiến
ta liên tưởng tới hai câu thơ của Nguyễn Du:
“ Đầu tường hoa lựu lập lòe đơm bông”
Câu thơ của Nguyễn Du mang đậm chất tạo hình nhưng câu thơ của Nguyễn
Trãi lại thể hiện được cá tính về nhiệt huyết của mình. Điều đó cho
thấy rõ hơn tài năng của Nguyễn Trãi về thơ văn.
Bài thơ “Cảnh ngày hè” đặc sắc về cả nội dung và nghệ thuật. Qua
đó, ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn Trãi. Ông là người yêu thiên
nhiên, yêu quê hương đất nước. Nhưng trên hết, ông là một người vừa
có tài, vừa có tâm bởi ông luôn lo lắng cho nhân dân, cho đất nước.
Ông muốn cống hiến nhiệt huyết của mình để nhân dân hạnh phúc, ấm no,
đất nước giàu mạnh. Tư tưởng của Nguyễn Trãi như một bài học gửi gắm
cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước, ước mong cống hiến cho đất nước.
|
|
|
Đăng bài 24-02-13 09:35 PM
|
|