Một số phát biểu của Vũ Trọng Phụng
"Các ông muốn tiểu thuyết cứ là tiểu thuyết. Tôi và các nhà văn cùng chí hướng như tôi muốn tiểu thuyết là sự thực ở đời."
"Anh đừng lừa dối anh và do thế, vô tâm lừa dối kẻ đồng loại. Anh không đủ tài trí mà mặc cho gái giang hồ một bộ y phục tối tân, cho gái ấy đeo hoa tai kim cương để ngồi bên lọ hoa hồng, mọt cốc thủy tiên, hai chậu cúc để mà cuối cùng, hò hét rằng là mọt vị tân nữ lưu của một xã hội đã tiến hóa. Anh không tài nào mà ca tụng mãi mãi sự hư hỏng của đàn bà bằng những danh từ điêu trá của văn chương... . Anh tưởng anh là vĩ nhân, té ra anh chỉ là một kẻ lắc đỉnh trầm trước cái đũng quần của gái đĩ."
" Bao nhiêu chuyện gì thanh cao, tao nhã, cao thượng của loài người, xin các ông cứ cố mà hương hoa khấn khứa! Tôi xin để cái phần ấy cho các ông.
Riêng tôi, xã hội này, tôi chỉ thấy là khốn nạn, quan tham, lại nhũng, đàn bà hư hỏng, đàn ông dâm bôn, một tụi văn sĩ đầu cơ xảo quyệt mà cái xa hoa, chơi bời của bọn nhà giàu thì thật là câu chửi rủa vào vào cái xã hội dân quê, thợ thuyền lầm than bị bóc lột. Lạc quan được, cho đời là vui, là ko cần cải cách, cho cái xã hội này là hay ho, tốt đẹp rồi ngồi mà đánh phấn bôi môi hình quả tim để đi đua ngựa, chợ phiên, khiêu vũ, theo ý tôi, thế là giả dối, là tự lừa mình và di họa cho đời, nếu ko là vô liêm sỉ một cách thành thực."