Chủ nghĩa siêu thực
Khuynh hướng văn nghệ tiền phong chủ nghĩa ra đời ở Pháp vào khoảng những năm 10-20 của thế kỉ XX và được giới văn nghệ ở một số nước khác như Bỉ, Tiệp,Nam Tư, Mĩ, Mehico, Nhật ...hưởng ứng. Người dọn đường chuẩn bị trực tiếp cho sự ra đời của khuynh hướng văn nghệ này là chủ nghĩa đa đa (xem 23)
Cơ sở triết học của chủ nghĩa siêu thực là học thuyết trực giác của Becxông và phân tâm học của Phrơt. Những nguyên tác mĩ học của trường phái siêu thực là:
- Hướng về thế giới vô thức, của con người mà họ cho là một lĩnh vực vô hạn đối với sự khám phá sáng tạo nghệ thuật.
- Đề cao cái ngẫu hứng, chú trọng việc ghi chép những cái xuất hiện lướt qua trong đầu,không qua sự kiểm soát của lí trí.
- Vứt bỏ sự phân tích logich, đập tan các gông cùm của lí trí, đạo đức, tôn giáo và chỉ tin cậy ở trực giác, giấc mơ, ảo giác, ở những linh cảm bản năng và sự tiên tri.
- Dựa theo lí thuyết "Tự động tâm linh" của Brơtông họ kêu gọi hướng tới sự hồn nhiên không suy nghĩ của trẻ thơ, trạng thái mê sảng, tới những ảo giác mộc mạc của những bộ lạc nguyên thủy và nền nghệ thuật cổ sơ của họ.
Vì thế chủ nghĩa siêu thực chủ trương thơ ca phải được tuôn trào tự do,không cần sử dụng các dấu chấm câu, không cần tuân thủ trật tự ngữ pháp, đề cao sự liên tưởng tự do của cá nhân. Họ dùng thuật ngữ siêu thực là để phân biệt với chủ nghĩa hiện thực mà họ cho là chỉ nắm bắt được những cái "tầm thường".
Sự ra đời của chủ nghĩa siêu thực về thực chất là một sự nổi loạn đối với văn minh tư sản và sự khủng hoảng tinh thần của một số bộ phận thanh niên trí thức trước thực trạng xã hội hỗn độn và sự bất lực của mình. Về mặt nghệ thuật, trường phái này chống lại chủ nghĩa hiện thực và mang tính chất suy đồi. Vì thế nhiều nhà văn tài năng như Aragong, Êluya,.. dần dần rời bỏ trường phái này và chuyển sang chủ nghĩa hiện thực. Vào cuối những năm 30, trước khi phát xít Đức chiếm đóng đất Pháp, chủ nghĩa siêu thực chính thức kết thúc lịch sử của nó.