Đường Trường sơn - đông nắng, tây mưa ; một cái tên thôi cũng
gợi cho ta về một thời lửa cháy, gợi hình ảnh đoàn quân cha trước con sau cùng
hát khúc quân hành, gợi những đoàn xe ra trận vì Miền Nam thân yêu. Viết về
những nẻo đường Trường Sơn trong những năm đánh Mĩ, không chỉ có những bài thơ,
bài ca ca ngợi những chiến sĩ lái xe hay những cô gái mở đường trong trang thơ
của Lâm Thị Mĩ Dạ mà còn có những câu chuyện đầy cảm phục viết về những cô gái
thanh niên xung phong, những cô trinh sát mặt đường, những cô chuyên phá bom nổ
chậm mở đường cho xe qua. Những cô gái trẻ ấy đã được Lê Minh Khuê (một cây bút
nữ xuất sắc của mảnh đất Xứ Thanh) kể lại và khắc hoạ chân dung tâm hồn tính
cách. Ba cô gái trẻ là những ngôi sao xa xôi trên cao điểm Trường Sơn.
Ba cô thanh niên xung phong : Thao, Nho và Phương Định biên
chế thành một tổ trinh sát mặt đường - cái tên gợi sự khát khao làm nên những
sự tích anh hùng. Tổ trưởng là Thao, lớn tuổi hơn một chút so với Nho và Phương
Định. Nhiệm vụ chính của họ là quan sát địch ném bom, đo khối lượng đất đá cần
san lấp, đánh dấu vị trí các quả bom chưa nổ và phá bom. Công việc của họ hết
sức nguy hiểm vì thường xuyên phải chạy trên cao điểm giữa ban ngày và máy bay
địch có thể ập đến bất cứ khi nào. Đặc biệt phải đối mặt với thần chết trong
mỗi lần phá bom, công việc ấy diễn ra hàng ngày, thậm chí là năm lần trong
ngày. Nơi ở của họ là một cái hang đá mát lạnh, ngay dưới chân cao điểm, cách
xa đơn vị. Cuộc sống và chiến đấu của ba cô gái trẻ giữa chiến trường, dù rất
khắc nghiệt, nhưng họ vẫn bình thản, tươi vui, hồn nhiên và không kém phần lãng
mạn. Đặc biệt họ rất yêu thương nhau, gắn bó với nhau trong tình đồng đội keo
sơn, dù cho mỗi người một cá tính. Đặc biệt họ là những người có trách nhiệm tự
giác rất cao, quyết tâm hoàn thành mọi nhiệm vụ đư¬ợc phân công bởi công việc
của họ không hề đơn giản. Công việc ấy đòi hỏi ở họ phải bình tĩnh, dũng cảm,
khôn ngoan, nhạy cảm và kháo léo, đòi hỏi kinh nghiệm và sẵn sàng hy sinh,
không quản khó khăn gian khổ bởi chẳng có ai biết được quả bom câm lặng có khi
đang ấm nóng dần lên, nằm chềnh ềnh ra đó và có thể nổ bất cứ lúc nào. Đố là
những phẩm chất cao đẹp, bình dị, hồn nhiên của ba cô gái thanh niên xung
phong, tuy nhiên mỗi người lại có những vẻ đẹp riêng của mình.
Chị Thao lớn tuổi hơn nên dự tính tương lai cũng thiết thực
hơn, có ít nhiều từng trãi nên không dễ dàng hồn nhiên, mơ mộng như¬ng rất
thích hát và ghi chép bài hát. Trong công việc rất bình tĩnh và quyết liệt vậy
mà rất sợ máu và vắt. Những khi biết rằng cái sắp tới sẽ không êm ả chị lại tỏ
ra bình tĩnh bằng cách móc bánh bích quy trong túi và thong thả nhai. Áo lót
của chị cái nào cũng thêu chỉ màu chị hay tỉa đôi lông mày của mình, tỉa nhỏ
như cái tăm nhưng ai cũng phải gờm chị : cương quyết, táo bạo.
Còn Nho lại là cô gái khác, có lúc bướng bỉnh,
mạnh mẽ ; có lúc lầm lì cực đoan. Mỗi khi Nho tắm, trông cô như một que kem
trắng mát lạnh, cái cổ tròn và những cúc áo nhỏ nhắn. Cứ quần áo
ướt, Nho ngồi đòi ăn kẹo. Đặc biệt cô có sở thích thêu hoa rực rỡ, loè loẹt
trên khăn gối. trong một lần phá bom Nho bị thương, chị Thao và Định hết lòng
chăm sóc. Định rửa cho Nho bằng nước đun sôi trên bếp than. Bông băng trắng,
pha sữa vào một cái ca sắt cho Nho. Còn chị Thao thể hiện rõ sự quan tâm của
mình qua câu nói : "Cho nhiều đường vào, pha đặc". Tình cảm quay
cuồng trong chị. "Chị cứ đưa mắt nhìn Nho, lấy tay sửa cái cổ áo, cái ve
áo và tóc nó. Chị không khóc đó thôi, chị không ưa cả nước mắt". Qua việc
Nho bị thương, chúng ta thấy rõ được tình cảm mà các cô đã dành cho nhau, đã
gắn bó với nhau sâu sắc đến mức nào.
Nhân vật chính cũng là nhân vật kể chuyện là Phương Định.
Phương Định là cô gái Hà Nội trẻ trung và xinh xắn. Hai bím tóc dày tương đối
mềm, cái cổ cao, kiêu hãnh như đài hoa loa kèn. Các anh lái xe thường bảo :
"cô có cái nhìn sao mà xa xăm". Xa đến đâu mặc kệ, nhưng tôi thích
ngắm mắt tôi trong gương. Nó dài dài, màu nâu, hay nheo lại như chói nắng. Vốn
là một nữ sinh hồn nhiên nhưng do hoàn cảnh chiến tranh, cô vào chiến trường.
Giữa cuộc sống khắc nghiệt và muôn vàn nguy hiểm, cô vẫn giữ được sự trong sáng
trong suy nghĩ, lối sống cả trong công việc. Cô có tâm hồn trong sáng, vô tư,
giàu mộng mơ, thích ca hát, hay hoài niệm về một thời học sinh ngây thơ bên mẹ,
trong căn phòng nhỏ ở một đường phố nhỏ yên tĩnh trong những ngày trước chiến
tranh. Những kỉ niệm êm đềm ấy sống lại trong trí nhớ của Định, giữa chiến
trường dữ dội làm dịu mát tâm hồn cô. Vào chiến trường đã ba năm, Định đã quen
với đạn bom, hiểm nguy, vượt qua bao gian lao vẫn không làm mất đi ở cô cái hồn
nhiên, vô tư lự. Cô giàu cảm xúc và thường làm điệu trước những anh lính trẻ.
Thực ra trong những suy nghĩ của cô, những người đẹp nhất, thông minh, can đảm
và cao thượng nhất là những người mặc quân phục, có ngôi sao trên mũ. Định rất
yêu mến và gắn bó với đồng đội của mình. Khi chị Thao ngã vội đỡ chị dậy, chăm
sóc Nho khi bị thương, cô cảm phục tất cả các chiến sĩ mà cô đã gặp trên tuyến
đường Trường Sơn. Đồng thời Phương Định cũng là cô gái rất kín đáo trong tình
cảm. Có lẽ điều đáng quí nhất ở Phương Định chính là tinh thần, trách nhiệm với
công việc. Mỗi lần đi phá bom, cô đều xung phong đi, cô luôn đứng trong tư thế
sẵn sàng, chấp nhận gian khổ, hi sinh, có lòng dũng cảm không quản khó khăn,
luôn bình tĩnh tự tin trước mọi tình huống. Những phẩm chất cao đẹp của Phương
Định, của Thao, Nho đã được khắc hoạ bằng sự am hiểu tâm lí giới tính của Lê
Minh Khuê. Thành công về xây dựng nhân vật còn được đóng góp bởi ngôn ngữ trần
thuật tự nhiên, hấp dẫn dưới ngôi kể thứ nhất, những câu ngắn, nhịp nhanh, giọng
điệu gắn liền với ngôn ngữ đời thường, vừa trẻ trung vừa giàu nữ tính. Từng là
Thanh niên xung phong nên có lẽ Lê Minh Khuê mới hiểu biết sâu sắc công việc và
đời sống tình cảm tâm hồn của những nữ thanh niên xung phong đến như vậy.
Truyện khép lại khi một trận mưa đá bất ngờ đổ xuống cao điểm khiến các cô gái trẻ hết sức vui thích.
Truyện
Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê đã làm nổi bật tâm hồn trong sáng, giàu
mộng mơ, tinh thần dũng cảm, cuộc sống chiến đấu đầy gian khổ, hy sinh nhưng
rất hồn nhiên, lạc quan của những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường
Trường Sơn. Đó cũng chính là những hình ảnh đẹp, tiêu biểu của thế hệ trẻ Việt
Nam trong thời kì kháng chiến chống Mĩ. Nhân vật trong Những ngôi sao xa xôi
chính là Đặng Thuỳ Trâm và Nguyễn Văn Thạc ngoài đời. Họ đã góp một mùa xuân
nho nhỏ của mình vào mùa xuân lớn của dân tộc. Vì thế hệ trẻ Việt Nam ngày hôm
nay phải sống cho đẹp, cho có ích để bao xương máu của những anh hùng, liệt sĩ
đã không đổ xuống vô ích, để đất nước Việt Nam ngày càng tươi đẹp hơn.