Dàn ý bạn nhé!
- Cái tôi say mê
kiếm tìm cái đẹp và luôn gắn bó với thiên nhiên: Thiên nhiên Huế mộng mơ, say
đắm trong bút kí chính là phiên bản tâm hồn của HPNT – một người luôn khao khát
kiếm tìm và tái hiện những vẻ đẹp quen thuộc mà mới mẻ của xứ sở. Sông Hương
trong những trang văn của ông không chỉ là biểu tượng của thiên nhiên mà còn
lấp lánh chất nhân văn của một triết lí sống.
- Cái tôi yêu tha thiết quê hương, đất
nước và luôn hướng về cội nguồn: Bút kí bộc lộ một khả năng quan sát tinh tường
và một trí tưởng tượng phong phú của một con người luôn hoài vọng quá khứ để
nâng niu những giá trị tinh thần. Hình ảnh dòng sông Hương trong văn HPNT hiện
lên với rất nhiều ưu tư và tự hào với bề dày lịch sử, bề dày văn hoá và tâm hồn
rất Huế. Từ hình tượng dòng sông, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã làm nổi bật vẻ đẹp
văn hoá, lịch sử và tâm hồn con người một vùng đất cổ kính của đất nước.
- Cái tôi uyên bác, tài hoa: Nhà văn
am hiểu sâu sắc từng cành cây, ngọn cỏ, từng tên đất tên làng xứ Huế. Với dòng
sông Hương, nhà văn thuộc từng khúc cong, từng ghềnh thác cuộn xoáy. Bằng những
hiểu biết phong phú, nhà văn cung cấp cho người đọc một lượng thông tin lớn về
địa thế, dòng chảy của sông Hương, về văn hoá, văn học nghệ thuật…