Như ta đã biết, ông Sáu là một trong hai nhân vật chính trong tác phẩn "
Chiếc lược ngà" của nhà văn Nguyễn Quang Sáng.Ông có một cuộc sống bình
thường như bao người dân bình thường khác sống trong thời kì lúc bấy
giờ : cuộc sống bị chi phối bởi chiến tranh. Nhưng ở ông vẫn toát lên
lòng yêu nước; lòng yêu thương vợ con, gia đình.Có lẽ bởi vậy mà ông Sáu
đã để lại trong lòng người đọc những ấn tượng cũng như tình cảm sâu
sắc.
Như đã nói trên , ông Sáu là một trong hai nhân vật chính của
tác phẩm.Nhân vật này được tác giả xây dưụng một cách khá công phu để
qua đó xây dưụng chủ đề của tác phẩm : những đau thương và tình người
trong chiến tranh.
Ông Sáu đã trải qua hai cuộc kháng chiến chống
thực dân Pháp và đế quốc Mĩ, đó là những ngày tháng không thể nào quên
của ông Sáu cũng như của toàn nhân dân Việt Nam.Vì lòng yêu nước và vì
độc lập của dân tộc mà ông Sáu đã ra đi để lại người vợ trẻ và đứa con
nhỏ còn chưa biết gọi ba. Trong ông luôn thường trực nỗi nhớ nhà , nhớ
con da diết.Với ba ngày phép, ông đã hi vọng được nghe tiếng ba từ đứa
con gái bé bỏng của mình. Nhưng ông lại không đạt được mong ước nhỏ nhoi
ấy. Tình cha con của ông với bé Thu bị chia cắt. Tại sao ư? Đó là bởi
vết sẹo dài trên mặt ông. Vết sẹo ấy là hậu quả mà chiến tranh đã để lại
trên khuôn mặt ông. NỖi khát khao. tình cha con của ông không được trọn
vẹn. Đó phải chăng là một tội ác nữa của chiến tranh : chia cắt tình
cảm cha con. VÀ rồi đến khi bé Thu nhận ông rồi, ông lại phải lên đường
ngay. Lí do ở đây lại là chiến tranh. Chiến tranh, chiến tranh, chiến
tranh. Sao cuộc đồi và số phận của ông Sáu lại đều do chiến tranh chi
phối như vậy. Thật quá phi nghĩa. Chiến tranh- nó chỷ mang lại cho con
người đau khổ mà thôi. Mà đâu chỷ ông Sáu mới phải chịu sự chi phối của
chiến tranh, cuộc đời ông còn giống với rất rất nhiều những người dân
Việt Nam khác nữa. Điều đó làm cho ta cảm thấy đau xót thay cho những
cảnh đừoi bất hạnh trong chiến tranh và làm ta nhận ra sự phi nghĩa, sự
phi nhân tính của chiến tranh.
Có lẽ bởi vì cuộc đời và số phận bị
chi phối bởi chiến tranh mà trong ông Sáu là một tình yêu nước tha
thiết.Ông đã gạt bỏ tình riêng của mình để lên đường cứu quốc. Có được
mấy người cha bỏ lại đứa con nhỏ của mình để lên đường tìm lại độc lập
tự do dân tộc. Có được mấy người cha khi vừa mới được đứa con yêu quý
của mình nhận làm ba đã lên đường ra mặt trận ngay. Không phải là ông sợ
nếu như ở lại lâu hơ sẽ bị phạt mà bởi ông lo nếu như cso việc gấp ở
mặt trận mà lại không có mặt thỳ không thể hiến sức mình để bảo vệ cho
Tổ quốc được. Ông yêu nước. Điều đó không ai có thể phủ nhận đươc. Và
chính điều đó đã làm cho người đọc cảm thấy khâm phục nơi con người ông
vì ông đã quên đi cái tình riêng để cống hiến cho cái lớn lao hơn, cho
cái tính yêu chung của cả dân tộc.
Có lẽ rằng nổi bật nhất nơi con
người ông không phải là tình yêu nước mà đó là tình yêu gia đình, đặc
biệt là đứa con gái bé bỏng của ông. Khi được nghỉ phép về thăm nhà, ông
đã không thể chờ đến khi ghe cập bến mà đã nhảy phắt lên bờ gọi con.
Điều này cũng là lẽ tất nhiên thôi. Ông đã xa con gái, xa gia đình trong
tám năm trời ròng rã. Tám năm là khoảng thời gian quá dài để kìm nén
trong lòng một nỗi nhớ. Và rồi cuối cùng nỗi nhớ ấy cũng được bộc lộ.
Ông chạy đến bên con, gọi con bằng tất cả tâấ lòng mình. Nhưng, nhưng và
nhưng tình cảm nỗi nhớ của ông như rơi xuống vực thẳm. Bé Thu sợ hãi và
chạy vút vào nhà khi vừa thấy ông. Chắc chắn rằng trong ông lúc đó là
sự đau khổ đến tột cùng. Ông yêu con lắm nhưng nó có biết không. Nó đã
bỏ ông lại với sự cô đơn mà ông không thể ngờ tới. Trong ba ngày phép
ông đã cố gắng rất nhiều để được nghe một tiếng ba từ bé Thu. Nhưng
những gì ông mong đợi dường như đều trở nên vô vong. Bé Thu cứng đầu,
dứt khoát không chịu gọi ông là ba. Trong ông Sáu là sự thất vọng vô
cùng.Và rồi đến tận ngày ông đi, bé Thu vẫn cứ khép mình ở một góc nhà,
không chịu tạm biệt ba - con người mà đi rồi có lẽ sẽ không trở về. Và
rồi đến khi ông Sáu mở lời trước, tạm biệt bé Thu trước, điều bất ngờ đã
xảy ra. Thu ôm chầm lấy ba mà gọi tiếng ba. Tiếng Ba đã dồn nén từ tám
năm nay. Mọi người chứng kiến câu truyện đều xúc động trước tình cảnh
đáng thương của hai cha con. Có lẽ sự xúc động ấy truyền cả sang cho
người đọc. Người đọc xúc động bởi vì cuối cùng ông Sáu cũng đã được nghe
thấy tiếng ba mà ông hằng mong mỏi, xúc động vì tình phụ tử của hai cha
con ông thật quá đẹp đẽ và thiêng liêng.Nhưng rồi đến lúc được con
nhận, ông lại phải rời khỏi nhà ngày. Ông đã hứa với Thu rằng sẽ làm cho
cô bé một chiếc lược ngà. Ông yêu con mình lắm, ông không muốn xa nó
đâu nhưng vì tiếng gọi của tổ quốc, ông lại phải xa con lần thứ hai. Ở
ngoài chiến khu, ông vẫn nuôi trong mình nỗi yêu và nhớ con da diết. Ông
ngồi làm chiếc lược cho con gái một cách đầy tỉ mỉ . Cái tỉ mỉ ấy có lẽ
cũng gióng với cái tình yêu thương da diết ông dành cho con. Rồi đến
khi làm xong chiếc lược, cứ mỗi lần rảnh rỗi là ông lại lâấ ra mà ngắ mà
nghía cho thỏa nỗi lòng nhớ con da diết.Dù trong bất kể hoàn cảnh nào
cuũn vậy thôi, ông luôn dành cho bé Thu tất cả những tình cảm thiêng
liêng, đáng trân trọng nhất. Điều đó khiến cho ta thêm yêu quý con người
này với vai trò là một người cha, cũng như xúc động trước những tình
cảm mà ông dành cho con gái mình.
Khong chỉ so sánh thế, ta còn thấy ở
ông Sáu là sự cam chịu. Ông xa nhà tám năm trời, chưa một lần về thăm
nhà. Đối với nhiều người nếu rơi vào hoàn cảnh này thỳ chắc họ sẽ đảo
ngũ mà về nhà với vợ với con. Nhưng với ông Sáu thỳ không. Ông vẫn cố
chịu đựng, cố kìm nén cảm xúc của mình để làm nốt nhiệm vụ còn dang dở.
Người đọc chắc hẳn thấy cảm phục trước sự chịu đuụng về tinh thần cũng
như cố gắng vượt lên chính mình, vượt lên nỗi nhớ của bản thân trong con
người ông Sáu.
Cuối cùng, một điều mà ít ai để ý thấy ở ông Saú. Đó
là ông luôn vững lòng tin về chiến thắng của toàn dân tộc. Ông giao lại
chiếc lược ngà cho ông Ba - người bạn đã cùng với ông về thăm nhà khi
xưa- và mong ông Ba sẽ giao tận tay cho con gái mình chiếc lược ngà mà
ông luôn giữ gìn cẩn thận. Ông Sáu chắc chắc rằng rồi một ngày đất nước
sẽ hoàn toàn được độc lập và ông Ba sẽ gặp được bé Thu ngày nào và chiếc
lược ngà sẽ được giao cho đúng chủ nhân của nó. Điều này cho ta thấy
yêu mến con người này, con người tin vào dân tộc và cũng cảm thấy tiếc
thương vô hạn cho một con người có tâm hồn đẹp đẽ như vậy mà phải hy
sinh trên chiến trường gian khổ.
Có lẽ nhaâ vật để lại được những ấn
tợng sâu sắc trong lòng người đọc là do cái nghệ thuật xây dựng nhaâ
vật tài tình của tác giả Nguyễn quang sáng.nhaâ vật dã được tác giả xây
dựng qua những tiìnhhuống dặc sắc, những tình huống đã làm cho nhân vật
tự bộc lộ mình.Tác giả còn miêu tả nhân vật qua những tâm lí sâu sắc và
cũng thật chân thực.Những tâm lí ấy , tác giả xây dựng được chân thực
như vậy là bởi vốn sống phong phú của tác giả, vốn sống đã đem lại thành
công cho tác phẩm này.
Ông Sáu với cuộc đời bị chi phối bởi chiến
tranh và tình cảnh éo le ấy đã để lại trong lòng người đọc nhiều ấn
tượng sâu đậm. Qua đó người đọc cũng hiểu thêm về những người đi trước
cũng như thêm khâm phục, kính trọng, tự hào về họ - những con người đã
cống hiến hết mình vì tổ quốc Việt Nam yêu dấu.