Đây thôn vĩ dạ của hàn mặc tử có thể coi đây là một bài thơ tả cảnh ngụ tình? Cả bài thơ người đọc như không thể ngồi yên ở vị trí thực tại mà như có cảm giác hư hư thực thực. Vậy đâu là thực ? đâu là ảo? Hiện thực: Bức tranh thực của một làng quê thôn Vĩ đẹp trở về trong tiềm thức của tác giả, bức tranh ấy chỉ còn trong quá khứ!
- Mối tình đơn phương, sâu sắc với một người con gái cũng là thực!
- Con người và ở đây chính là tác giả đang tự đối mặt với thực tại cay đắng, bệnh tật, tình duyên, không còn một thời đẹp đã qua...bế tắc, tuyệt vọng, đau khổ=> cảm giác thực tại.
Huyền ảo: Từ những cái thực ở trên đều được tác giả ảo tưởng, có nghĩa là nhìn nhận cái thực ở mọt tầm cao mới.
+ Ở khổ thơ một bức tranh làng quê Vĩ Dạ, đẹp mờ ảo trong sương sớm một vẻ đẹp mông lung, nhạt nhòa, có sự xuất hiện của con người "lá trúc che ngang mặt chữ điền" nhưng cũng chỉ là thực ảo!
+Ở khổ 2: Sự chia lìa đã chia lìa cả những thứ vốn không thể chia lìa
Sự sống trở nên leo lắt mệt mỏi
=> khung cảnh tràn ngập mộng ảo- câu hỏi khắc khoải một nổi niềm trống trải xa vắng, bồn chồn, xa vời, vô định...
"Có chở trăng về kịp tối nay"
- ở khổ 3 bức tranh càng nhuốm màu huyền ảo, tất cả đều xa xôi, hoài nghi, thất vọng, chơi vơi, mong manh=> một nỗi buồn lê thê.