Thật ra theo mình thấy trong đoạn trích này rất khó xác định rõ ràng đâu là lời của người chinh phụ đâu là lời của tác giả bởi vì tác giả sử dụng hầu hết các câu nửa trực tiếp, lời lẽ, tâm sự của tác giả và nhân vật hòa quyện với nhau. Tuy nhiên, nếu phải tách bạch thì theo mình có mấy câu sau:"Đèn có biết dường bằng chẳng biết
Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi."
và
“Lòng này gửi gió Đông có tiện ?
Nghìn vàng xin gửi đền non Yên
Non Yên dù chẳng tới miền
Nhớ chàng thăm thẳm đường lên bằng trời
Về giá trị biểu hiện thì như chúng ta đã biết trong trung đại người ta không chấp nhận tiếng nói cá nhân, đặc biệt là tiếng nói của người phụ nữ. Vậy mà tác giả vẫn để nhân vật của mình được tự giải bày cảm xúc, tâm trạng, Điều đó vừa cho thất tư tưởng tiến bộ của tác giả vừa đồng thời thể hiện được tình cảm sâu sắc mảnh liệt của nhân vật trong thơi trữ tình
Trời thăm thẳm xa với khôn thấu
Thiếp nhớ chàng đau đáu nào xong