2. Ẩn ngữ
Phương thức biểu đạt bằng cách bỏ trống điều muốn nói. Chỗ ẩn ngữ trong văn bản thường thể hiện thành chấm lửng (...), người đọc dựa vào ngữ cảnh mà nhận ra.
Ẩn ngữ thường được sử dụng để thể hiện sự nghẹn ngào, e thẹn, hoặc đùa vui, gây bất ngờ dí dỏm. Có kiểu thơ, lối nói chuyện khai thác đặc điểm ẩn ngữ như thơ tiệt hạ (cắt bỏ phần tiếp theo) hoặc như thơ yết hậu (để trống phần sau). Ẩn ngữ còn có nghĩa là lời nói kín chỉ người trong cuộc hiểu không cho người ngoài hiểu, loại này sử dụng trong các thứ tiếng lóng, ám thị.
VD:
Tình trong như đã...mặt ngoài còn e.
(Nguyễn Du - Truyện Kiều)
Lại đến Oran là bước khó,
Mình ơi, ta bảo:"Có thi thì...".
( Tản Đà - Thi hậu bổ bị trượt kì vấn đáp)
(Thơ tiệt hạ) Thấy gái hồng nhan bỗng chốc mà...
Hỏi thăm cô ấy chửa hay đà...
Hình dung yểu điệu in như thể...
Diện mạo phương phi ngỡ tưởng là...
(Khuyết danh)