đây thôn vĩ dạ
hàn mặc
tử
->bài thơ là bức tranh thiên
nhiên và con người huế. qua bức tranh đó nhân vật trữ tình giãi bày nỗi
lòng thương nhớ bâng khuâng của
nhân vật trữ tình.
*)KHỔ THƠ THỨ NHẤT : bức tranh phong cảnh và con người huế vào một
buổi sớm mai
- mở đầu bài thơ là một
câu hỏi tu từ mang nhiều sắc thái tâm trạng.Người đọc cảm thấy đây như lời của
một cô gái xứ huế đang hỏi một chàng
trai nào đó như lời ướm hỏi, lời mời mọc
chân tình và tha thiết, lời trách cứ nhẹ
nhàng của một cô gá huế . Thực chất thì đây là lời của nhân vật trữ tình đẫ phân
thân ra làm hai để nhập vai một cô gái xứ huế nên lời đầu tiên của bài thơ đã gợi
lên một cảm xúc mạnh mẽ . Đằng sau câu hỏi ấy, hiện lên một bức tranh phong cảnh
-bức tranh thiên nhiên và con người huế vào một buổi sớm mai rất đẹp
- bức tranh phong cảnh
+) “nắng hàng cau”: là ánh nắg vào buổi sớm mai chiếu xuống
khu vườn thôn vĩ dạ đươc tinh lọc qua cây
lá vẫn còn ướt đẫm sương đêm, làm cho bức tranh của thôn vĩ đẹp lung linh. từ đó
người đọc cảm nhận được cái ánh nắng tinh khôi của buổi sớm nơi đây, tiếp thêm
tinh thần cho thiên nhiên, đất trời.
+) “ vườn ai mướt quá xanh như ngọc”:
Tác giả đã mang đến cho bạn đọc một bức tranh thiên nhiên cây
lá tràn đầy sức sống.Phải là người sống và gắn bó với thiên nhiên Vĩ Dạ, phải là
người có tâm hồn nhạy bén và rất đỗi
tinh tế thì Hàn Mặc Tử mới có thể vẽ lên
một bức tranh phong cảnh vào một buổi sớm mai đẹp và thơ mọng như vậy!
+) “ lá trúc che ngang mặt chữ điền “:
thấp thoáng sau bức tranh thiên nhiên thôn vĩ dạ là hình ảh của con người mang vẻ đẹp
phúc hậu với khuôn mặt vuông chữ điền tiêu biêu cho con người xứ huế, họ đang sống
hài hòa với thiên nhiên .Ngay khổ thơ đầu tiên này, nhân vật trữ tình đẫ giãi bày
nỗi nhớ thiêt tha về cảnh và con người vĩ dạ .
*) KHỔ THƠ THỨ HAI
:
-> bức tranh thiên nhiên
trong khổ thơ thứ hai là một bức tranh đẹp nhưng đượm buồn
+) Đẹp bởi ánh trăng thên nhiên đang chiếu xuống lam cho cảnh
vật thêm thấm đẫm ánh trăng : thuyền trăng,
sông trăng, bến trăng -> làm cho cảnh vật trở nên lung linh, huyền ảo , diễn tả đúng duợc vẻ đẹp thơ mộng của Huế
+) buồn vì: thông thường,
gió và mây thường trôi theo một chiều ( gió thổi chiều nào mây theo chiều đó ).
Song, câu thơ của bài thơ “đây thôn vĩ dạ” : “ giói theo lối gió mây đường mây”
Cảnh vật đó gợi ra sự chia lìa, , dườn như nhà thơ miêu tả bức
tranh thiên nhiên cảnh vật vĩ dạ không phải bằng con mắt thông thường mà cảnh vật
ở đây được nhìn bằng tâm tường . Nỗi buồn ấy đã được gửi gắm vào dòng nước hương
giang mênh mông chỉ nỗi buồn vô tận. Cảnh
đẹp nhưng buồn vẫn là yếu tố để mời gọi nhân vật trữ tình trở về thănm Vĩ Dạ .Câu thơ bộc lộ niềm khát
khao được trở vè vói thôn Vĩ Dạ của nhân
vật trữ tình, cùng vứi những kỉ niêmj thời mình sống và gắn bó .câu thơ thoáng thấy nỗi buồn bâng khuâng, kín đáo đó.
*) KHỔ THƠ THỨ 3:
- hình ảnh người khách đường xa dược lặp lại như một điệp khúc,
đã khẳng định sự khátt khao của nhân vật trữ tình muốn được trở về với Vĩ Dạ , đẻ được dắm chìm
trong cảnh sắc thiên nhiên và con người vĩ Dạ
- câu thơ hé mở cho người đọc mộy hoàn cảnh đặc biệt của nhân
vật trữ tình .Bởi vì trong mơ “em” có thể đén hoặc không đến, nhưng đó lại là
con đương f duy nhất của hàn mặc tử lúc này, để trở về với Vĩ Dạ. Nhà thơ tự an
ủi mình bằng cach để trong giấc mơ đó đã có “ em” đến dây, nhưng chỉ vì “áo em
trắng quá nhìn khong ra”
- Câu hỏi cuối bài thoeư giãi bày tâm trạng bâng khuâng
trong cảm xúc của nhân vật trữ tình về một mối tình đơn phương, vô vọng nhưng lại
là lời giã bày khát vọng sống mãnh liệt của con người noi chung và của Hàn Mặc
Tử nói riêng trước tình cảnh
vô cùng khó khăn, ngặt nghèo của cuộc sống !
ch úc b ạn h ọc t ốt nh é !