Tóm
tắt bài "Tôi đi học"
Tác giả Thanh TỊnh vẫn còn nhớ như in ngày đầu
tiên đến trường. Đó là một buổi sáng mùa thu, lá rụng nhiều, tiết trời se lạnh.
Con đường đến trường đối với chú bé ấy vỗn đỗi quen thuộc bỗng dưng trở nên lạ
lẫm. Trong khoảnh khắc vui sướng pha lẫn hồi hộp, e dè, chú bé có những ý nghĩ
thật non nớt và ngây thơ: "Chắc chỉ có người thạo mới cầm nổi bút
thước". Trong bộ quần áo mới, tác giả Thanh Tịnh càng "thấy mình
trang trọng và đứng đắn" hơn, những suy nghĩ nhẹ nhàng lướt qua như làn mây
trắng xốp bồng bềnh. Lúc tới trường, nghe ba hồi trống, lòng chú bé lo sợ vẩn
vơ, sợ những điều mới lạ và khó khăn trước mắt. Những lời nói của ông đốc ấm áp
vang lên, khuyến khích những chú chim non vào lớp. Nhân vật tôi trong phút chốc
đã òa khóc, nhưng người mẹ đã nhẹ nhàng giúp con vào lớp. Chú bé nhìn bàn ghế,
người bạn ngồi kế bên và cảm thấy thân quen dẫu chưa bao giờ gặp gỡ. Rồi quàng
tay lên bàn, ngoan ngoãn đánh vần dòng chữ thầy giáo viết: "Tôi đi
học"...
Tóm tắt bài “Trong lòng mẹ”
Chú bé Hồng có một tuổi thơ đầy bất hạnh: bố chết sớm vì
nghiện ngập, mẹ vì cảnh cùng túng quá phải bỏ con đi tha hương cầu thực, chú
sống với bà cô cay nghiệt.Một hôm, bà cô gọi Hồng đến và hỏi có muốn vào Thanh
Hoá với mẹ không. Nhận ra vẻ mặt rất kịch và tâm địa độc ác của bà cô, Hồng nén
lại niềm thương nhớ mẹ và trả lời không muốn vào. Nhưng bà cô vẫn cố tình kể
chuyện mẹ Hồng khốn khổ, đã có con với người khác làm cho Hồng đau đớn, thương
mẹ và căm phẫn những cổ tục đã đầy đoạ mẹ mình.Gần đến ngày giỗ bố, trên đường
đi học về, Hồng thấy bóng người ngồi trên xe kéo giống mẹ. Chú đã đuổi theo và
khi nhận ra mẹ, Hồng đã oà khóc nức nở.Hồng cảm thấy sung sướng và hạnh phúc vô
cùng khi được ở trong lòng mẹ. Hồng thấy mẹ vẫn đẹp như ngày nào. Chú đã quên
hết mọi lời xúc xiểm của bà cô.