Một nửa nhân dân tôi theo mẹ đã lên rừng
Một nửa khác theo cha xuống biển
Tôi là cánh buồm nâu cứ mỗi ngày tách bến
Lòng bâng khuâng đâu dưới biển trên ngàn
Cái gạch nối mong manh nối biển với đất liền
Lòng thương nhớ để tôi pha màu đất
Tôi tha thiết nối trời với nước
Nên tạo hình những cánh én, cánh dơi
Những cánh buồm đi trong nắng mai
Sóng thân mật vỗ mạn thuyền róc rách
Những cánh buồm đi dưới trăng thanh
Đi lặng lẽ trong sương mờ cổ tích
Buồm như thể chiếc lưỡi cày lật ngược
Vạch ngang trời những luống trăng sao
(Anh Ngọc - Buồm nâu biển biếC)
Em muốn hỏi nội dung chính của đoạn thơ với lại đoạn thơ có gợi ra vấn đề nghị luận xã hội nào không? Nếu có thì vấn đề đó là gì??