Phần cuối của bài thơ là lúc tuyên ngôn
được hiện ra thành hành động. Bài thơ được kết thúc bằng những cảm xúc mãnh liệt, bằng
những ham muốn mỗi lúc mỗi cuồng nhiệt, vồ vập.
Đó là cả một cuộc tình tự với thiên
nhiên, ái ân cùng sự sống.
"Ta muốn ôm.
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chuếnh choáng mùi hương, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!"
- Những chữ “muốn” ở đầu bài thơ quay lại, nhưng
nhiều hơn, dồn dập hơn, cuống quýt hơn. Mà bây giờ “muốn” không còn là của “tôi”
mà là của “ta”. Sự vội vàng kích
thích con người lớn rộng hơn để có thể ôm choàng cả cuộc đời
- Hình thức trình bày đoạn thơ rất đặc
biệt, thể hiện dụng ý nghệ thuật của tác giả. Ba chữ "Ta muốn ôm"
được đặt ở giữa dòng thơ tái hiện chân dung của một cái tôi đầy tham
lam, ham hố đang dứng giữa trần gian, cuộc đời để ôm cho hết, riết cho chặt,
cho say, cho chếnh choáng, thâu cho đã đầy, cho no nê, cho tới tận cùng những
hương sắc của đất trời giữa mùa xuân... Tất thảy đều vồ vập, khát khao đến cháy
bỏng với các mong muốn được giao hoà, giao cảm mãnh liệt với vạn vật, với cuộc
đời. Đây quả là một khát khao vô biên, tuyệt đích, rất tiêu biểu cho cảm xúc
thơ Xuân Diệu.
Chỉ riêng điệp ngữ “ta muốn” được điệp
tới bốn lần, mỗi lần điệp lại đi liền với một động thái yêu đương mỗi lúc một
mạnh mẽ, mãnh liệt, nồng nàn: ôm - riết - say - thâu - cắn.. Đó chính là đỉnh
điểm của cảm xúc bồng bột, sôi nổi và đắm say khiến nhà thơ phá tung những quan
niệm của thi pháp trung đại để biểu lộ tâm hồn mình trong một cách nói tưởng
như vô nghĩa mà hoá ra rất sáng tạo "Và non nước, và cây, và cỏ
rạng." Một trạng thái tham lam, ham hố không có điểm tận cùng trong tâm
hồn nhà thơ. Trong cảm nhận của thi nhân, cuộc đời trần thế như bày ra cả một
bàn tiệc với tất cả hình ảnh của cuộc sống tươi non, đầy hương sắc.
Nhà thơ diễn tả thiên nhiên bằng các mĩ từ,
lại nhân hoá khiến nó hiện ra như con người có hình hài và mang dang dấp của
tuổi xuân.
Câu cuối cùng kết thúc cả bài thơ: "Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào
ngươi." Đây là lời gọi thiết tha với sự cuồng nhiệt cao độ của 1 trái
tim khao khát tình yêu và cuộc sống. Trong hồn thơ Xuân Diệu, mùa xuân - tuổi
xuân ngon lành và quyến rũ như một trái chín ửng hồng, như mời mọc. Trong câu
thơ này, hình ảnh xuân hồng với từ "cắn" khiến câu thơ thật gợi cảm