THAM KHẢO BẠN NHÉ!
Từ cảnh sông nước
đêm trăng ta chợt nhận ra một tâm trạng đầy hoài vọng và phấp phỏng
âu lo. Hai câu thơ sau về mặt hình thức thoáng nghe tưởng chừng phi lí.
Thuyền ai đậu bến sông trăng
đó
Có chở trăng về kịp tối
nay
Đọc câu thứ nhất ta thấy có trăng nhưng đến câu tiếp theo thì
lại chẳng thấy trăng đâu.
Tuy nhiên nếu cảm
nhận từ khía cạnh tâm trạng chủ thể trữ tình thì không có gì phi
lí. Trăng ở đây không chỉ là thiên nhiên khách thể mà còn là một sinh
thể có hồn, một tri âm tri kỉ của HMT. Trong hoàn cảnh phải sống cô
đơn với căn bệnh hiểm nghèo, HMT khảo khát được giao cảm, sẻ chia,
trăng lúc này trở thành đối tượng mà nhà thơ mong đợi, khát khao.
Hiểu như vậy ta mới lí giải được chữ “kịp” ở câu hai. Chữ “kip” cho
ta thấy tâm trạng phấp phỏng, âu lo của HMT. Trong tình trạng đang phải
từng giờ, từng phút chia lìa sự sống, nếu thuyền không chở trăng về
kịp tối nay thì biết đâu thi sĩ phải ra đi trong sự cô đơn, tuyệt
vọng.