Trong truyện ngắn "Hai đứa trẻ", thông qua hồi ức của nhân vật Liên, Hà Nội được nhắc đến hai lần. Lần thứ nhất, những kí ức về Hà Nội hiện về trong tâm trí cô gái mới lớn khi màn đêm buông xuống và gánh phở bác Siêu xuất hiện: "Liên nhớ lại khi ở Hà Nội chỉ được hưởng những thức quà ngon, lạ - bấy giờ mẹ Liên nhiều tiền - được đi chơi bờ hồ uống những cốc nước lạnh xanh đỏ. Ngoài ra, kỷ niệm nhớ lại không rơ rệt, chỉ là một vùng sáng rực và lấp lánh. Hà Nội nhiều đèn quá!". Kí ức về Hà Nội lại xuất hiện một lần nữa khi đoàn tàu đã đi qua phố huyện lúc đêm khuya: "Liên lặng theo mơ tưởng. Hà Nội xa xăm, Hà Nội sáng rực vui vẻ và huyên náo."
- Có thể thấy trong kí ức của Liên, Hà Nội là hiện thân của một cuộc sống vui vẻ, sung sướng và hạnh phúc. Nơi đó ngập tràn ánh sáng và niềm vui. Nơi con ngươi có một cuộc sống ý nghĩa đích thực.
- Chi tiết nghệ thuật này là một ẩn dụ một nghệ thuật. Nó giúp tác giả có thể khắc họa đậm nét sự tối tăm, nghèo khó, tù đọng nơi phố hiện đồng thời thể hiện niềm khát khao âm thầm nhưng cháy bỏng của những người dân phố mà điển hình nhất là Liên và An - những đứa trẻ có tâm hồn ngây thơ, trong sáng về một cuộc sống tươi mới, tràn ngập niềm vui và ánh sáng.
Hà Nội vừa là kí ức về một cuộc sống vui tươi đã mất vừa là niềm khát khao, mơ tưởng về một cuộc sống hạnh phúc ở tương lai