MÔN VĂN - ĐỀ SỐ 12
Câu 1: Tìm điệp ngữ trong đoạn thơ và phân tích tác dụng của điệp ngữ đó.
Cháu chiến đấu hôm nay
Vì lòng yêu tổ quốc
Vì xóm làng thân thuộc
Bà ơi cũng vì bà
Vì tiếng gà cục tác
Ổ trứng hồng tuổi thơ
Câu2: (6điểm)
Phân tích bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy.
GỢI Ý TRẢ LỜI CÂU HỎI TỰ LUẬN, ĐỀ SỐ 12
Câu 1: (1,5 điểm)
Điệp ngữ trong đoạn thơ
là từ vì, được sử dụng nhằm thể hiện mục đích chiến đấu của cháu - anh
chiến sĩ trong bài thơ. Những lí do anh đưa ra rất giản dị : vì tiếng
gà, vì bà, vì lòng yêu Tổ quốc. Mỗi từ vì nhằm nhấn mạnh một mục đích
của anh, thể hiện tình yêu thiêng liêng với Tổ quốc bắt nguồn từ tình
cảm chân thực giản dị : tình gia đình với những kỉ niệm mộc mạc đáng yêu
đã hun đúc và là động lực giúp anh thêm sức mạnh vượt qua gian khó,
chiến đấu và chiến thắng kẻ thù.
Câu 2: (6 điểm)
a. Mở bài : Giới thiệu bài thơ Ánh trăng
ra đời năm 1978, sau khi đất nước thống nhất, người lính trở về với
cuộc sống đời thường. Hình ảnh ánh trăng là biểu tượng của thiên nhiên
đất nước và con người Việt Nam một thuở gian lao anh dũng ; trăng trong
hiện tại nhắc nhở người lính về lối sống ân tình thuỷ chung.
b. Thân bài :
- Hình ảnh thiên nhiên
được gợi lên trong bài thơ mang những nét hồn hậu, đáng yêu qua các hình
ảnh : sông, đồng, bể, rừng… Đó vừa là hình ảnh thực, vừa là hình ảnh
tượng trưng về đất nước, thiên nhiên một thời quá khứ của người lính mà
con người với thiên nhiên "tri kỉ", hoà đồng, gần gũi, thân thiết, gắn
bó.
- Hình tượng ánh trăng
hiện ra là hình tượng trung tâm với nhiều nghĩa ẩn dụ tượng trưng : là
thiên nhiên thơ mộng, hiền hoà, đồng thời là đồng chí đồng đội, gần gũi
sẻ chia, là nhân dân tình nghĩa thuỷ chung, là đất nước gian lao mà anh
dũng…
- Trong hiện tại, ánh
trăng hiện về đẹp đẽ như người bạn nhắc nhở nhà thơ, người lính khi anh
tự thú nhận đã có những giây phút lãng quên bạn và quá khứ. Trăng hiện
về lặng lẽ, bao dung như tấm lòng của nhân dân, đất nước. Sự im lặng gợi
nhiều suy tư, để người lính tự thức tỉnh.
c. Kết bài : Khẳng định
cái hay của bài thơ chính là gợi lên chân dung con người rất thực, con
người với những trăn trở, suy tư, với sự thú nhận của lương tri chớm
lãng quên quá khứ, từ đó nhắc nhở mọi người lối sống ân nghĩa thuỷ chung
với quá khứ.