Dựa vào dàn ý sau em nhé!
1. Xung đột giữa hồn TB với xác HT (cảnh 7) Đây là cuộc đàm thoại 1 bên là phần hồn thanh cao, 1 bên là phần xác dung tục
+TB bị chết 1 cách oan uổng do sự vô tâm, tắc trách của Nam Tào. Lại đc
Bắc Đẩu "sửa sai" 1 cách vô lí, cho hồn TB nhập vào 1 xác anh hàng
thịt. Đã ko sai khiến được còn bị xác thịt điều khiển, dẫn đến linh hồn
bị nhiễm độc bởi cái tầm thường. Ý thức dc điều đó, hồn TB dằn vặt, đau
khổ và quyết định bằng cách tách ra để sống độc lập, hướng tới sự hoàn
thiện về nhân cách.
+Lúc đầu hồn TB tỏ vẻ coi khinh xác anh hàng thịt :"Mày ko có tiếng nói
mà chỉ là cái xác thịt âm u, đui mù" . Xác thịt đã cười nhạo , chế
giễu, bác lại hồn TB, kd sức mạnh âm u, đui mù của mình sẽ chiến thắng.
"Lắm khi át cả cái linh hồn cao khiết của ông đấy"
+ Trong cuộc đối thoại với xác HT, Hồn TB ở vào thế yếu, đuối lí bởi
xác nói những điều mà dù muốn hay không muốn Hồn vẫn phải thừa nhận (cái
đêm khi ông đứng cạnh vợ anh hàng thịt với "tay chân run rẩy", "hơi thở
nóng rực", "cổ nghẹn lại" và "suýt nữa thì...". Đó là cảm giác "xao
xuyến" trước những món ăn mà trước đây Hồn cho là "phàm". Đó là cái lần
ông tát thằng con ông "tóe máu mồm máu mũi",...).
+Xác thịt tìm cách thỏa hiệp bằng cách nêu cụ thể những nhu cầu tn mang
tính bản năng của con người ( các món tiết canh cổ hũ...), kđ vai trò
của mình :" Nhờ tôi mà ông có thể làm lụng, cuốc xới , nhìn ngắm trời
đất, cây cối, người thân..."
+ Xác HT gợi lại tất cả những sự thật ấy khiến Hồn càng cảm thấy xấu hổ, cảm thấy mình ti tiện.
+ Xác HT còn cười nhạo vào cái lí lẽ mà ông đưa ra để ngụy biện: "Ta
vẫn có một đời sống riêng: nguyên vẹn, trong sạch, thẳng thắn,...".
+ Trong cuộc đối thoại này, xác thắng thế nên rất hể hả tuôn ra những
lời thoại dài với chất giọng khi thì mỉa mai cười nhạo khi thì lên mặt
dạy đời, chỉ trích, châm chọc. Hồn chỉ buông những lời thoại ngắn với
giọng nhát gừng kèm theo những tiếng than, tiếng kêu.
+Trước lí lẽ ti tiện của xác thịt, hồn TB nổi giận mắng mỏ, khinh bỉ
xác thịt hèn hạ và cố chống lại nhưng phần nào cũng ngậm ngùi vì hắn có
lí, hồn TB bị dồn vào thế yếu. Thấm thía nghịch cảnh, TBa trở lại xác
thịt trong tuyệt vọng.
Qua màn hội thoại của hồn TB và xác HT cho thấy, TB được Bắc Đẩu trả
lại cuộc sống, nhưng 1 cuộc sống ko đáng sống vì cái thanh cao phải dung
hòa với cái thấp hèn, dung tục, thì đó chẳng phải là bi kịch hay sao?
Thể xác & linh hồn con người là 2 thực thể có mối quan hệ hữu cơ, ko
thể vênh lệch, tách rời. Xác thịt có nhu cầu sự sống, nhu cầu mang tính
bản năng. Hồn mang tính chất thanh cao góp phần điều chỉnh thể xác hòa
hợp, vươn tới sự hoàn thiện nhân cách. Cuộc tranh cãi giữa hồn TB và xác
HT là bi kịch thứ nhất của TBa vì xác đã thắng. T/g cảnh báo, khi con
người phải sống trong cái tầm thường, dung tục thì tất yếu sẽ bị nhiễm
độc bởi cái xấu, cái đẹp sẽ bị lấn át, tàn phá.
2 Xung đột giữa hồn TB với gia đình TB ngày càng dằn vặt hơn khi ông
hiểu những điều tệ hại mình đã, đang và sẽ gây ra cho gia đình, mặc dù
ông ko hề muốn. Nguwocj lại, những người thân : vợ, con dâu, cháu gái
cũng đau khổ trước sự tha hóa của TB
+Người vợ mà ông rất mực yêu thương giờ đây buồn bã và cứ nhất quyết
đòi bỏ đi. Với bà "đi đâu cũng được... còn hơn là thế này". Bà đã nói ra
cái điều mà chính ông cũng đã cảm nhận được: "ông đâu còn là ông, đâu
còn là ông Trương Ba làm vườn ngày xưa".
+ Chị con dâu là người sâu sắc, chín chắn, hiểu điều hơn lẽ thiệt. Chị
cảm thấy thương bố chồng trong tình cảnh trớ trêu. Chị biết ông khổ lắm,
"khổ hơn xưa nhiều lắm". Nhưng nỗi buồn đau trước tình cảnh gia đình
"như sắp tan hoang ra cả" khiến chị không thể bấm bụng mà đau, chị đã
thốt thành lời cái nỗi đau đó: "Thầy bảo con: Cái bên ngoài là không
đáng kể, chỉ có cái bên trong, nhưng thầy ơi, con sợ lắm, bởi con cảm
thấy, đau đớn thấy... mỗi ngày thầy một đổi khác dần, mất mát dần, tất
cả cứ như lệch lạc, nhòa mờ dần đi, đến nối có lúc chính con cũng không
nhận ra thầy nữa"
+ Cháu gái thì phản ứng quyết liệt, ko nhận TB là ông. Nó một mực khước
từ tình thân :"Tôi không phải cháu nội của ông...ông nội tôi chết
rồi...". Nó không thể chấp nhận cái con người có "bàn tay giết lợn", bàn
chân "to bè như cái xẻng" đã làm "gãy tiệt cái chồi non", "giẫm lên nát
cả cây sâm quý mới ươm" trong mảnh vườn của ông nội nó. Nó hận ông vì
ông chữa cái diều cho cu Tị mà làm gãy nát khiến cu Tị trong cơn sốt mê
man cứ khóc, cứ tiếc, cứ bắt đền. Với nó, "Ông nội đời nào thô lỗ, phũ
phàng như vậy". Nỗi giận dữ của cái Gái đã biến thành sự xua đuổi quyết
liệt: "Ông xấu lắm, ác lắm! Cút đi! Lão đồ tể, cút đi!".
Qua màn đối thoại, tất cả mọi người thân yêu đã xa dần TB vì hồn ông
dần mờ khuất, chỉ còn cái xác HT thô lỗ, hiện hữu trong nhà gây biết bao
phiền toái, chướng tai gai mắt. TB bị đẩy vào bi kịch đau đớn thứ 2
khiến ông phải đau đớn thốt lên "Mày đã thắng rồi đấy, cái thân xác
không phải của ta ạ ". Con người vốn nhân hậu, tài ba, yêu vợ, quí
thương con cháu bị đẩy vào cảnh ngộ đau đớn, cô đơn. Xung đột kịch đến
cao trào, đẩy TB đến lựa chọn còn - mất. Hồn TB thách thức với xác HT 1
cách gay gắt quyết liệt :"Không cần đến cái đời sống do mày mang lại,
không cần"
3, Xung đột giữa Hồn TB và Đế Thích, TB tự đấu tranh bản thân để thoát ra khỏi nghịch cảnh
+ Gặp Đế Thích, TB thể hiện thái độ kiên quyết chối từ. Ko chấp nhận cs
"hồn một nơi, xác 1 nẻo", kđ muốn được sống độc lập một mình.
+ Lúc đầu Đế Thích ko hiểu, sau hiểu ra, Đế Thích khuyên TBa nên chấp
nhận vì thế giới vốn ko toàn vẹn: "Dưới đất trên trời đều thế cả"
+ TB ko chấp nhận, ông thẳng thắn chỉ trích, vạch ra sai lầm của ĐT :"
Ông chỉ nghỉ đơn giản là cho tôi sống, nhưng sống thế nào ông chẳng cần
biết". TB vạch cho ĐT thấy:" Lòng tốt hời hợt thì chẳng đem lại điều gì
thực sự có ý nghĩa cho ai cả, mà sự vô tâm còn tệ hại hơn, nó đẩy người
ta vào nghịch cảnh, bi kịch"
+ Tiếp tục, ĐT sửa sai của mình bằng cách cho hồn TB nhập vào xác cu
Tị, nhưng TB vẫn kiên quyết từ chối bởi điều đó vẫn là cs giả tạo, nực
cười. Theo ông, việc đó chỉ có lợi cho đám chức sắc, lí trưởng, trương
tuần, như thế còn " khổ hơn là chết". "Chắp vá, gượng ép chỉ càng làm
sai thêm". Mà thôi, lí lẽ duy nhất của ông : "Không thể sống với bất cứ
giá nào được...cứ để tôi chết hẳn...sống thế này khổ hơn cái chết"
Đoạn trích đẩy xung đột lên tới đỉnh điểm, để hóa giải nghịch cảnh, TB
trả xác cho anh hàng thịt, chấp nhận cái chết để linh hồn đc trong sạch
và hóa thân vào các sự vật thân thương, tồn tại vĩnh viễn lên những
người thân yêu của mình. Màn kết với chất thơ sâu lắng, tác giả đã đem
lại âm hưởng lạc quan cho người đọc, đồng thời đi truyền đi bức thông
điệp về sự chiến thắng của cái đẹp, cái thiện và cs đích thực.
KL Qua đoạn trích, LQV muốn gửi tới người đọc thông điệp vừa trực tiếp,
vừa gián tiếp, vừa mạnh mẽ, quyết liệt, vừa kín đáo, sâu sắc về thời
đại của ông. Đc sống làm người quý giá thật, nhưng được sống đúng là
mình, sống trọn vẹn những gtri mình vốn có và theo đuổi còn quý giá hơn.
Sự sống chỉ thật sự có ý nghĩa khi con người được sống tự nhiên, hài
hòa giữa thể xác và tâm hồn. Con người phải luôn luôn biết đấu tranh với
những nghịch cảnh , với chính bản thân mình. Chống lại sự dung tục để
hoàn thiện nhân cách và vươn tới những giá trị tinh thần cao quý. Sống
cs có ý nghĩa, xứng đáng với con người. Đoạn trích vừa có ý nghĩa sâu
sắc, vừa có ý nghĩa nhân văn.