Được sinh ra trong cuộc đời, được cảm nhận tính
yêu bao la từ cha mẹ, được thừa hưởng những giá trị mà tạo hóa ban tặng.
Đó là diễm phúc của một con người bình thường. Quan trọng như không khí
ta thở hàng ngày thiêng liêng như tình mẫu tử, tình phụ tử ta có trong
từng giây phút, mỗi món quá mà ta nhận được tự tạo hóa khi xuất hiện
trên thế gian này đều gắn liền với một bổn phận, một trách nhiệm. Ý thức
được điều này, trong bài "Một khúc ca xuân" Tố Hữu có viết :
"Nếu là con chim, là chiếc lá
Thi chim phải hót, chiếc là phải xanh
Lẽ nào vay mà không trả
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình".
Bài thơ không chỉ dừng lại ở một cách sống mà cao cả hơn nó còn mở ma
một quan niệm nhân sinh tích cực, hay đúng hơn là một lí tưởng sống cần
có của mỗi người trong xã hội.
"Nếu là con chim, là chiếc lá
Thi chim phải hót, chiếc là phải xanh"
Nhà thơ Tố Hữu mượn hai thực tế chiếc lá và tiếng chim để minh họa, ví
dụ cho quan niệm của mình. Tạo hóa đã tạo ra loài chim và ban cho chúng
giọng hót tuyệt vời thì cũng có nghĩa rằng đã là chim thì phải và tương
tự như vậy, chiếc lá non thì phải xanh. Chắc hẳn ai đã từng đọc tác phẩm
nổi tiếng "Tiếng chim hót trong bụi mận gai" đều không thể quên hình
ảnh một chú chim đã dùng hết sức mình lao vào bụi mận gai để rồi nơi
chiếc lồng ngực bị một cây gai xuyen vào ấy cất lên một tiếng hót cuối
cùng- tiếng hót mà đến cả họa mi, sơn ca cũng phải gen tị, tiếng hót mà
cả thượng đế trên cao nghe cũng phải mỉm cười. Và như thế đủ cho ta thấy
rằng hạnh phúc nhất, sung sướng nhất chính là giây phút được cống hiến
cho đời. Đối với chú chim kia, hạnh phúc là được cất cao giọng hót ca
ngợi cuộc sống và cống hiến hết mình cho vũ trụ trời đất bằng chính
tiếng hót tràn đầy sức sống của mình. Còn chiếc lá kia sẽ là gì ngày hôm
nay nếu thiên nhiên hông ban cho nguồn dưỡng khí để hô hấp và quang
hợp. Sẽ là gì bấy giờ nếu con người nhẫn tâm ngắt bỏ nó đi. Và như vậy,
một khi đã được tồn tại trên cõi đời này thì lá phải có nhiệm vụ đem màu
xanh tràn đầy nhựa sống ấy tô điểm cho bầu trời, cảnh vật hay đem lại
bóng râm, dưỡng khí cho muôn loài.....
"Nếu là con chim, là chiếc lá
Thi chim phải hót, chiếc là phải xanh"
Vậy là con người- là kẻ đứng đầu của muôn loài, là loài động vật duy
nhất có tư duy, suy nghĩ, chúng ta đã làm gì để cống hiến cho xã hội?
Được tạo nên từ tình yêu thương vô bờ bến của cha và mẹ, được lớn lên,
được bao bọc giữa vòng tay nhân ái của cộng đồng, rộng hơn được hít thở
nguồn dưỡng khí hàng ngày, được thưởng thức những món ngon vật lạ- đó là
gì nếu không phải là vay mượn từ cuộc sống, từ xã hội?
Ngày nay,
đượ chọc tập, được sinh hoạt giữa đất trời bình yên là gì nếu không phải
mang trong mình một niềm tri ân với những thế hệ đi trước đã đánh đổi
mùa xuân của tuổi trẻ thậm chí là xương máu, là nước mắt để có được một
Việt Nam hòa bình hôm nay. Vì vậy đã là Người hăn mang trong mình những
trách nhiệm thiêng liêng. Giản đơn như phải học tập thật tốt để "trả ơn"
cho cha mẹ, thầy cô đã hết lòng vì mình. Cao cả hơn như cống hiến sưc
lực, trí tuệ của mình vào sự nghiệp chung của giang san gấm vóc này. Đó
chính là trách nhiệm, là nghĩa vụ, bổn phận của mỗi con người. Hay đúng
hơn nói theo Tố Hữu: Đó là món nợ phải trả cho đời.
Hai thế kỉ
trước có một tiếng thét : "Sát thát" vang lên oai hùng vang vọng cả núi
sông Đại Việt như lời thề thiêng liêng về bổn phận, nghĩa vụ của kẻ làm
trai đứng trong đất trời. Hai thế kỉ trước có một Phạm Ngũ Lão công danh
ngất trời nhưng vẫn:
"Nam nhi vị liễu công danh trái
Tu thín nhân gian thuyết Vũ hầu"
Nhìn lại người xưa để ngẫm lại ngày nay, chúng ta phải làm gì để không
hổ danh là thế hệ trẻ, the hệ thanh niên, thế hệ rường cột của nước nhà.
Nhỏ nhặt như giúp đỡ mọi người xung quanh, sống hết mình, sống tích
cực; lớn lao hơn là đưa đất nước khẳng định lại mình trên trường quốc
tế. Để làm được điều đó hãy soi gương những Lế Bá Khánh Trình, Lê Tự
Thắng hay giản dị hơn là sống tót để trở thành một công dân có ích cho
cộng đồng. Nếu như ai ai cũng hiểu rằng :
"Lẽ nào vay mà không trả
Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình"
Thì mọi người sẽ sống đẹp biết bao, tình tương thân, tương ái sẽ thắm thiết và tươi đẹp biết dường nào.