KHỔ THƠ CUỐI CỦA BÀI THƠ " ĐÂY THÔN VĨ DẠ"-HMT
(tham
khảo bạn nhé!)
Có lẽ lúc này Hàn MẶc Tử
đang mang trong mình một trọng bệnh nên khó có thể trở về với Vĩ Dạ bằng thực
tế được, mà nhà thơ chỉ có thể trở về bằng khát khao, bằng mong mỏi, mơ ước. Vì
vậy, khổ thơ cuối cua bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ
khép lại vừa bâng khuâng vừa day dứt trong tâm trạng của nhân vật trữ
tình :
" Mơ khách đường xa
khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn
không ra
Ở đây sương khói mờ nhân
ảnh
Ai biết tình ai có đậm
đà"
"Khách đường xa với
"em" ở dây là một , nhân vật trữ tình không thẻ trở về, chính vì thé
chi có một giải pháp duy nhát, đó là "mơ". Trong mơ "em" có thể đến hoặc không,
nhưng với nhân vật trữ tình trong trường
hợp này thì trong mơ,"em" đã đến nhưng chỉ bởi một lẽ, đó là "áo
em trắng quá nhìn không ra".Câu thơ không
chỉ hiện lên sương khói mờ ảo của thiên nhiên Huế mà hơn hết, ở đây là tâm trạng bâng khuâng, hư
ảo của nhân vật trữ tình khi trong lòng đang khắc khoải một nỗi nhớ, để rồi câu
thơ cuối bật lên thành những lời da diết :
"Ai biết tình ai có
đậm đà "
Câu thơ được xem như một
câu trả lời cho câu thơ mở đầu bài thơ. Thế mới biết nhân vật trữ tình có một
khát vọng sống dến mãnh liệt đến nhường nào!. Bởi lẽ, khi con người phải đối
diện với bệnh tật như Hàn Mặc Tử sẽ luôn
mang trong mình mặc cảm, thậm chí sẽ có người tìm đến cái chết. song , qua
nhưng vần thơ trong bài thơ "Đây Thôn Vĩ Dạ", đặc biệt là những vần
thơ trong khổ thơ cuối của bài thơ, ta lại bắt gặp một tâm hồn khát khao giao
cảm với đời , tham yêu khát sống đến mãnh liệt!