|
|
sửa đổi
|
NGHỊ LUẬN XÃ HỘI
|
|
|
|
NGHỊ LUẬN XÃ HỘI ĐỀ BÀI:
Suy nghĩ của anh(chị) về
câu chuyện sau:
"Diễn giả Lê-ô
Bu-sca-gli-a lần nọ kể về một cuộc thi mà ông là ban giám khảo.Mục đích của
cuộc thi là tìm ra đứa trẻ biết quan tâm đến người khác nhất.Người thắng cuộc
là một em bé bốn tuổi
Người hàng xóm
của em là một ông lão vừa mất vợ.Nhìn thấy ông khóc, cậu bé lại gần rồi leo lên
ngồi vào lòng ông.Cậu ngồi rất lâu và chỉ ngồi như thế.Khi mẹ em hỏi em đã trò
chuyện những gì với ông ấy, cậu bé trả lời:"Không có gì đâu ạ.Con chỉ để
ông ấy khóc"(Theo " Phép màu nhiệm của đời" - NXB Trẻ)
NGHỊ LUẬN XÃ HỘI ĐỀ BÀI:
Suy nghĩ của anh(chị) về
câu chuyện sau:
"Diễn giả Lê-ô
Bu-sca-gli-a lần nọ kể về một cuộc thi mà ông là ban giám khảo.Mục đích của
cuộc thi là tìm ra đứa trẻ biết quan tâm đến người khác nhất.Người thắng cuộc
là một em bé bốn tuổi
Người hàng xóm
của em là một ông lão vừa mất vợ.Nhìn thấy ông khóc, cậu bé lại gần rồi leo lên
ngồi vào lòng ông.Cậu ngồi rất lâu và chỉ ngồi như thế.Khi mẹ em hỏi em đã trò
chuyện những gì với ông ấy, cậu bé trả lời:"Không có gì đâu ạ.Con chỉ để
ông ấy khóc"(Theo " Phép màu nhiệm của đời" - NXB Trẻ ,2005)
|
|
|
|
sửa đổi
|
NGHỊ LUẬN XÃ HỘI
|
|
|
|
NGHỊ LUẬN XÃ HỘI ĐỀ BÀI:
Suy nghĩ của anh(chị) về
câu chuyện sau:
"Diễn giả Lê-ô
Bu-sca-gli-a lần nọ kể về một cuộc thi mà ông là ban giám khảo.Mục đích của
cuộc thi là tìm ra đứa trẻ biết quan tâm đến người khác nhất.Người thắng cuộc
là một em bé bốn tuổi
Người hàng xóm
của em là một ông lão vừa mất vợ.Nhìn thấy ông khóc, cậu bé lại gần rồi leo lên
ngồi vào lòng ông.Cậu ngồi rất lâu và chỉ ngồi như thế.Khi mẹ em hỏi em đã trò
chuyện những gì với ông ấy, cậu bé trả lời:"Không có gì đâu ạ.Con chỉ để
ông ấy khóc"
NGHỊ LUẬN XÃ HỘI ĐỀ BÀI:
Suy nghĩ của anh(chị) về
câu chuyện sau:
"Diễn giả Lê-ô
Bu-sca-gli-a lần nọ kể về một cuộc thi mà ông là ban giám khảo.Mục đích của
cuộc thi là tìm ra đứa trẻ biết quan tâm đến người khác nhất.Người thắng cuộc
là một em bé bốn tuổi
Người hàng xóm
của em là một ông lão vừa mất vợ.Nhìn thấy ông khóc, cậu bé lại gần rồi leo lên
ngồi vào lòng ông.Cậu ngồi rất lâu và chỉ ngồi như thế.Khi mẹ em hỏi em đã trò
chuyện những gì với ông ấy, cậu bé trả lời:"Không có gì đâu ạ.Con chỉ để
ông ấy khóc" (Theo " Phép màu nhiệm của đời" - NXB Trẻ)
|
|
|
|
sửa đổi
|
Cần giải đáp giúp??????????
|
|
|
|
Sở dĩ nói truyện ngắn "Hai Đứa
Trẻ" của Thạch Lam giống như một bài thơ trữ tinh đầy xót thương là bởi:
-)ngôn ngữ,hình ảnh, tâm
trạng, và giọng điệu thật giống với một bài thơ trữ tình đầy xót thương.
+)Chúng ta ai ai cũng
biết dược rằng :Thạch Lam là cây bút tiêu biểu trong nhóm tự lực văn đoàn.
Song, Thạch Lam lạ đi theo một hướng khác để làm nên một phong cách thật riêng
biệt, nhà văn chủ yếu đi sâu khai thác thế giới nội tâm của nhân vật bằng những
cảm xúc, cảm giác mong manh, mơ hồ (từ những cảnh vật cũng như đời sống để diễn
tả tâm trạng của cô bé Liên) nhưng lại
có sức gợi rất lớn đối với nhận thức và tình cảm của người đọc.Tất cả những
điều nói trên được nhà văn thể hiện rất rõ trong truyện ngắn "hai đứa
trẻ". chính phong cách văn chương độc đáo của Thạch Lam đã giúp cho truyện
ngắn "Hai Đứa Trẻ" giống như một bài thơ trữ tình đầy xót thương.
+)Ngôn ngữ trong truyện ngắn "Hai Đứ Trẻ" rất giản
dị, gần gũi,giàu hình ảnh, mang ý nghĩa tượng trưng, giúp người đọc dẽ hình
dung ra bức tranh phô huyện nheo nan thời pháp thuộc qua nhưng thời khắc cụ thể
.....
+) Giọng điệu của truyện ngắn "Hai Đứa Trẻ" rất nhẹ
nhàng, điềm tĩnh như những lời thủ thỉ tâm tình. trong truyện, chúng ta không
hề bắt gặp một lời hô to nói lớn. song, có khả năng khơi gợi nhân thức trong
tâm tư, tình cảm của người đọc, giúp họ nhận ra thông diệp mà nhà văn muốn gửi
gắm qua tác phẩm. Qua đó cũng thấy được tấm lòng nhân đạo mà nhà văn gửi gắm
qua tác phẩm bằng việc cảm thương sâu sắc trước cảnh đời nghèo khó đầy bế tắc
nơi phố huyện thuộc thị xã Cẩm Giàng tỉnh Hải Dương.từ đó nhà văn hướng họ tới
một thế giới khác tươi đẹp hơn, khác hẳn với cuộc sống tù đọng đầy bế tắc ở
hiện thực,. Không những vậy, trong lời văn nhẹ nhàng ấy còn là một hồi chuông
cảnh tỉnh đối với tất cả mọi người :hãy sống quan tâm hơn tới trẻ em để trẻ em
được sống thực sự là chính mình, được hưởng những quyền lợi vôn có của chúng:
" Trẻ em như búp
trên cành
Biết ăn biết ngủ biết học hành là ngoan"
Vậy là rất rõ để ta nhận
thấy chính đây, truyện ngắn "Hai Đứa Trẻ" thục sự giống như một bài
thơ trữ tình đầy xót thương
Sở dĩ nói truyện ngắn "Hai Đứa
Trẻ" của Thạch Lam giống như một bài thơ trữ tinh đầy xót thương là bởi:
-)ngôn ngữ,hình ảnh, tâm
trạng, và giọng điệu thật giống với một bài thơ trữ tình đầy xót thương.
+)Chúng ta ai ai cũng
biết dược rằng :Thạch Lam là cây bút tiêu biểu trong nhóm tự lực văn đoàn.
Song, Thạch Lam lạ đi theo một hướng khác để làm nên một phong cách thật riêng
biệt, nhà văn chủ yếu đi sâu khai thác thế giới nội tâm của nhân vật bằng những
cảm xúc, cảm giác mong manh, mơ hồ (từ những cảnh vật cũng như đời sống để diễn
tả tâm trạng của cô bé Liên) nhưng lại
có sức gợi rất lớn đối với nhận thức và tình cảm của người đọc.Tất cả những
điều nói trên được nhà văn thể hiện rất rõ trong truyện ngắn "hai đứa
trẻ". chính phong cách văn chương độc đáo của Thạch Lam đã giúp cho truyện
ngắn "Hai Đứa Trẻ" giống như một bài thơ trữ tình đầy xót thương.
+)Ngôn ngữ trong truyện ngắn "Hai Đứa Trẻ" rất giản
dị, gần gũi,giàu hình ảnh, mang ý nghĩa tượng trưng, giúp người đọc dẽ hình
dung ra bức tranh phô huyện nheo nan thời pháp thuộc qua nhưng thời khắc cụ thể
.....
+) Giọng điệu của truyện ngắn "Hai Đứa Trẻ" rất nhẹ
nhàng, điềm tĩnh như những lời thủ thỉ tâm tình. trong truyện, chúng ta không
hề bắt gặp một lời hô to nói lớn. song, có khả năng khơi gợi nhân thức trong
tâm tư, tình cảm của người đọc, giúp họ nhận ra thông diệp mà nhà văn muốn gửi
gắm qua tác phẩm. Qua đó cũng thấy được tấm lòng nhân đạo mà nhà văn gửi gắm
qua tác phẩm bằng việc cảm thương sâu sắc trước cảnh đời nghèo khó đầy bế tắc
nơi phố huyện thuộc thị xã Cẩm Giàng tỉnh Hải Dương.từ đó nhà văn hướng họ tới
một thế giới khác tươi đẹp hơn, khác hẳn với cuộc sống tù đọng đầy bế tắc ở
hiện thực,. Không những vậy, trong lời văn nhẹ nhàng ấy còn là một hồi chuông
cảnh tỉnh đối với tất cả mọi người :hãy sống quan tâm hơn tới trẻ em để trẻ em
được sống thực sự là chính mình, được hưởng những quyền lợi vôn có của chúng:
" Trẻ em như búp
trên cành
Biết ăn biết ngủ biết học hành là ngoan"
Vậy là rất rõ để ta nhận
thấy chính đây, truyện ngắn "Hai Đứa Trẻ" thục sự giống như một bài
thơ trữ tình đầy xót thương
|
|
|
|
sửa đổi
|
ai giỏi văn giúp tớ với ạ..
|
|
|
|
Khi yêu nhau thì người ta nhớ nhau da diết.Chẳng phải Xưa nay có biết bao nhiêu bài thơ viết về nỗi nhớ tương tư của nhưng đôi trai gái đó sao?Bởi tình yêu luôn đồng hành với nỗi nhớ, càng yêu lắm lại càng nhớ nhiều. Xuân Quỳnh không chỉ nhìn thấy ở sóng một vẻ đẹp tâm hồn của người con gái giàu khát vọng mà nữ sĩ còn phát hiện ra ở sóng nỗi nhớ của tình yêu:"Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được"Nỗi nhớ của người phụ nữ cũng như nỗi nhớ của sóng cú vơi đầy mênh mang, dào dạt trải dài, rộng khắp không gian và thời gian cũng giống như những con sóng "dưới lòng sâu", "trên mặt nước", hay những con sóng xuôi về phương bắc hoặc ngược về phương nam. Nỗi nhớ ấy cũng là biểu hiện của một tình yêu đằm thắm, trọn vẹn, thủy chung,như nhất.
Khi yêu nhau thì người ta nhớ nhau da diết.Chẳng phải Xưa nay có biết bao nhiêu bài thơ viết về nỗi nhớ tương tư của nhưng đôi trai gái đó sao?Bởi tình yêu luôn đồng hành với nỗi nhớ, càng yêu lắm lại càng nhớ nhiều. Xuân Quỳnh không chỉ nhìn thấy ở sóng một vẻ đẹp tâm hồn của người con gái giàu khát vọng mà nữ sĩ còn phát hiện ra ở sóng nỗi nhớ của tình yêu:"Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Ôi con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được"Nỗi nhớ của người phụ nữ cũng như nỗi nhớ của sóng cú vơi đầy mênh mang, dào dạt trải dài, rộng khắp không gian và thời gian cũng giống như những con sóng "dưới lòng sâu", "trên mặt nước", hay những con sóng xuôi về phương bắc hoặc ngược về phương nam. Nỗi nhớ ấy cũng là biểu hiện của một tình yêu đằm thắm, trọn vẹn, thủy chung,như nhất. nó hiển hiện ở mọi nơi, mọi lúc, thậm chí ở mọi khoảnh khắc. Nó khắc khoải, bồn chồn, giăngf xé trong cả trong tâm tư lúc thúc cũng như lúc mộng. Lúc thức mà nhớ thì không nói làm gì, song trong mộng cũng nhớ cho thấy rõ ràng đây là một nỗi nhớ thật dày vò thao thức đến nhường nào. Tình yêu đích thực là như vậy đ, lúc nào người ta cũng hướng về nhau, cũng nghĩ đến nhau, cũng thương nhớ, lo âu, khắc khoải về nhau :"Nơi nào em cũng nghĩ hướng về anh một phương " "lòng em nhớ đến anh cả trong mơ còn thức"Sự sáng tạo của Xuân Quỳnh còn ở chỗ thi sĩ phát hiện ra sự tương đồng giữa tâm trạng thương nhớ, lo âu, khắc khoải, bồn chồn của người phụ nữ trong tình yêu với những con sóng dạt dào ngoài biển cả.Dù nổi trên mặt nước hay con sóng ngầm dưới lòng sâu củ đại dương thì lúc nào cũng cồn cào, da diết hướng về bờ cát. Những con sóng đuổi, xô nhau trên mặt biển để được đến bến bờ. Người phụ nữ đang yêu cũng vậy, cái đích của tình yêu chính là sự hòa hợp, gặp gỡ giữa hai người.Trong bài thơ tinh mang tên "Biển", Xuân Quỳnh cũng đã diễn tả chính xác và sâu sắc về quy luật của tình yêu, nỗi nhớ cung giông như quy luật của biển :"Cũng có khi vô cớ Biển ào ạt xô thuyền như tình yêu muôn thủa Có bao giờ đứng yên" Sóng nhớ bờ trằn trọc, thao thức, cồn cào chẳng khác chi người con gái bồn chồn,da diết cháy bỏng nhớ nhung người mà mình thương yêu . Nỗi nhớ đó cũng là minh chứng cho một tình yêu thủy chung, trọn vẹn, mãnh liệt miên viễn trong không gian và thời gian. Xuân Quỳnh đã lựa cọn một hình ảnh nghệ thuật thật quá tuyệt vời, đặc sắc để diễn tả một trạng thái tình cảm tế nhị, khó nói trong tâm hồn người phụ nữ khi yêu
|
|
|
|
sửa đổi
|
Cần bìa tập về phép điệp và đối
|
|
|
|
Phép
điệp là một trong những biện pháp tu từ nghệ thuật được sử dụng phổ
biến trong thơ văn, mà đặc biệt là trong thơ. Nó được sử dụng phổ biến
trong ca dao, phong trào thơ Mới giai đoạn 1932 - 1945, thơ ca cách mạng
và thơ hiện đại. Không những thế, nó trở thành một trong những nhân tố
quan trọng trong sự cách tân về mặt sáng tác của phong trào thơ Mới so
với thơ ca trung đại. Bởi lẽ, thơ ca trung đại do bị chịu ảnh hưởng bởi
quan niệm "đúc chữ", những quy định về luật, niêm, đối, cho nên, nó rất
hạn chế trong việc lặp lại cùng một từ, một cụm từ trong cùng một dòng
thơ hay trong nhiều khổ thơ. Chính vì vậy "lặp" là một điều tối kị đối
với thơ ca trung đại, cho nên, trong thơ ca trung đại chúng ta rất ít
bắt gặp biện pháp tu từ nghệ thuật này. Nhưng đến phong trào Thơ Mới nó
đã trở thành một biện pháp tư từ nghệ thuật quan trọng, được sử dụng
rộng rãi, phổ biến trong nhiều sáng tác của các nhà thơ Mới
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đường nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi...
(Xuân Diệu - Vội vàng) Phép
điệp có tác dụng rất lớn trong việc nhấn mạnh ý, mở rộng ý, tăng thêm
lượng nghĩa, lượng cảm xúc cho bài thơ. Chính vì thế, việc sử dụng phép
điệp góp phần rất lớn trong việc tạo nên tính nhạc trong thơ, làm cho
bài thơ giàu cảm xúc. Hơn nữa, việc sử dụng phép điệp cùng với việc mở
rộng biên độ thơ góp phần thể hiện những tình cảm phong phú, đa dạng
nhưng cũng rất phức tạp của đời sống con người. Đó cũng là một cách
"phản ứng" của thơ mới trong việc đả kích thơ cũ gò bó tình cảm, cảm xúc
con người trong những quy định nghiêm ngặt về niêm luật.
Một vài ví dụ:
Nhớ gì như nhớ người yêu,
Trăng lên đầu núi nắng chiều lưng nương
Nhớ từng bản khói cùng sương,
Sớm khuya bếp lửa người thương đi về.
(Việt Bắc - Tố Hữu)
Tôi lắng nghe tiếng đời lăn náo nức
Ở ngoài kia vui sướng biết bao nhiêu!
Nghe chim reo trong gió mạnh lên triều
Nghe vội vã tiếng dơi chiều đập cánh
Nghe lạc ngựa rùng chân bên giếng lạnh
Dưới đường xa nghe tiếng guốc đi về...
(Tâm tư trong tù - Tố Hữu)Chúc bạn làm bài tốt
tham khảo chút xíu bài này nhé! Phép
điệp là một trong những biện pháp tu từ nghệ thuật được sử dụng phổ
biến trong thơ văn, mà đặc biệt là trong thơ. Nó được sử dụng phổ biến
trong ca dao, phong trào thơ Mới giai đoạn 1932 - 1945, thơ ca cách mạng
và thơ hiện đại. Không những thế, nó trở thành một trong những nhân tố
quan trọng trong sự cách tân về mặt sáng tác của phong trào thơ Mới so
với thơ ca trung đại. Bởi lẽ, thơ ca trung đại do bị chịu ảnh hưởng bởi
quan niệm "đúc chữ", những quy định về luật, niêm, đối, cho nên, nó rất
hạn chế trong việc lặp lại cùng một từ, một cụm từ trong cùng một dòng
thơ hay trong nhiều khổ thơ. Chính vì vậy "lặp" là một điều tối kị đối
với thơ ca trung đại, cho nên, trong thơ ca trung đại chúng ta rất ít
bắt gặp biện pháp tu từ nghệ thuật này. Nhưng đến phong trào Thơ Mới nó
đã trở thành một biện pháp tư từ nghệ thuật quan trọng, được sử dụng
rộng rãi, phổ biến trong nhiều sáng tác của các nhà thơ Mới
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đường nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi...
(Xuân Diệu - Vội vàng) Phép
điệp có tác dụng rất lớn trong việc nhấn mạnh ý, mở rộng ý, tăng thêm
lượng nghĩa, lượng cảm xúc cho bài thơ. Chính vì thế, việc sử dụng phép
điệp góp phần rất lớn trong việc tạo nên tính nhạc trong thơ, làm cho
bài thơ giàu cảm xúc. Hơn nữa, việc sử dụng phép điệp cùng với việc mở
rộng biên độ thơ góp phần thể hiện những tình cảm phong phú, đa dạng
nhưng cũng rất phức tạp của đời sống con người. Đó cũng là một cách
"phản ứng" của thơ mới trong việc đả kích thơ cũ gò bó tình cảm, cảm xúc
con người trong những quy định nghiêm ngặt về niêm luật.
Một vài ví dụ:
Nhớ gì như nhớ người yêu,
Trăng lên đầu núi nắng chiều lưng nương
Nhớ từng bản khói cùng sương,
Sớm khuya bếp lửa người thương đi về.
(Việt Bắc - Tố Hữu)
Tôi lắng nghe tiếng đời lăn náo nức
Ở ngoài kia vui sướng biết bao nhiêu!
Nghe chim reo trong gió mạnh lên triều
Nghe vội vã tiếng dơi chiều đập cánh
Nghe lạc ngựa rùng chân bên giếng lạnh
Dưới đường xa nghe tiếng guốc đi về...
(Tâm tư trong tù - Tố Hữu)Chúc bạn làm bài tốt
|
|