|
|
|
|
được thưởng
|
Đăng nhập hàng ngày 20/05/2013
|
|
|
|
|
|
|
|
được thưởng
|
Đăng nhập hàng ngày 19/05/2013
|
|
|
|
|
|
|
|
được thưởng
|
Đăng nhập hàng ngày 16/05/2013
|
|
|
|
|
|
|
|
giải đáp
|
ĐỀ THI THỬ SỐ 2
|
|
|
|
Bài làm Câu 1: Thật không sai khi nhà văn Nguyên hồng đã có nhận xét rất đúng về Kim Lân, ông là người luôn "đi về với đất và hướng về những cái hùng hậu nguyên thủy..." Đến với những tác phẩm văn học của nhà văn Kim Lân, người đọc thấy được ở đó chính là cuộc sống khốn khổ, đáng thương,tội nghiệp của những con người lao động, đang vật lộn với cuộc sống từng ngày, từng giờ, nhưng ở họ luôn sáng lên những phẩm chất, đức tính cao quý, luôn hướng đến những ước mơ, những khát khao về một tương lai tốt đẹp. Và trong tác phẩm Vợ Nhặt, ta đã cảm nhận được điều đó một cách sâu sắc. Tác Phẩm Vợ Nhặt của Kim Lân có tiền thân là một tiểu thuyết "Xóm ngụ cư" được viết sau cách mạng tháng tám thành công, nhưng không may bị mất bản thảo, và đến năm 1954 khi hòa bình lập lại, thì Kim lân dựa trên cốt truyện dang dở này viết tác phẩm Vợ Nhặt. Tác Phẩm được trích trong tập con chó xấu xí (1962). Nhan đề của truyện có thể gọi là khá "độc và lạ" gợi mở cho ta nhiều suy nghĩ! Phải chăng qua cái nhan đề " Vợ Nhặt" Kim Lân muốn nhắn nhủ điều gì? Vợ Nhặt có nghĩa là nhặt được vợ ! Từ xưa cha ông ta đã qua niệm "lấy vợ, tậu trâu, làm nhà" là ba việc quan trọng của một đời người, thế nhưng ở đây, đặt trong hoàn cảnh nạn đói 1945 thế này mà anh Tràng nhặt vợ thì đó quả là 1 vấn đề đáng nói. Chính cái nhan đề đã mở ra một tình huống truyện éo le, và lạ, tình huống anh Tràng,một người đàn ông xấu xí, thô kệch, lại có cái điệu cười hềnh hệch, vậy mà có một người đàn bà theo không về nhà làm vợ chỉ với 4 bát bánh đúc và những câu nói bông đùa. Phải chăng giá trị của con người quá bị coi thường, quá rẽ rúng, con người bị coi như một món hàng, một đồ vật, nó cũng có thể nhặt được, lượm lên ở ngoài đường. Qua nhan đề ta cũng thấy được Kim Lân đã phản ánh, lên án cái xã hội thực dân phong kiến thối nát lúc bấy giờ, đời sống người dân thật đáng thương, nạn đói đã cướp đi biết bao nhiêu là sinh mạng, cướp đi cả nhân cách đạo đưc của con người, con người bán đi cả sĩ diện, chỉ biết bám víu, thậm chí làm tất cả mọi việc để có thể sống, có cái để ăn. Nhưng chính trong cái xã hội ấy, cũng có những con người vẫn còn nhân tính, vẫn còn lương tâm, vần còn ý thức, khát khao sống một cách chính đáng, và điều ấy ta cũng cảm nhận được qua anh Tràng, qua bà Cụ Tứ. Giữa cái nạn đói như thế "người chết như ngã rạ" nhiều người bồng bế nhau lũ lượt đội chiếu xanh xám như những bóng ma.... không biết họ có thể sống mà vượt qua được kiếp nạn này không, nhưng anh Tràng vẫn dang tay ra để cưu mang một người xa lạ về làm vợ, bà cụ Từ là mẹ anh Tràng bà có quyền chưởi, sĩ vã, thậm chí đuổi người đàn bà theo không ấy ra khỏi nhà, nhưng không... bà đã biết cảm thông cho số phận của người đàn bà, biết chấp nhận một "sự thật đã rồi" và chấp nhận nàng dâu. Vậy qua đó ta thấy được rằng họ là những con người có phẩm chất tâm hồn cao quý và đáng trân trọng. Nhan đề " Vợ Nhặt" mới lạ, độc đáo, tạo cho người đọc một sự hứng thú, sự tò mò,hấp dẫn bạn đọc đến với tác phẩm, nhan đề của truyện giàu giá trị nhân văn sâu sắc.
Câu 2: Nếu như có một điều ước,bạn ước rằng, cuộc sống này, cuộc đời này không có giới hạn, có nghĩa là bạn được sống mãi mãi và không có quan niệm tới "sinh lão bệnh tử" hay một ngày nào đó bạn không còn sống trên cõi đời này vậy thì liệu cuộc sống có còn thực sự ý nghĩa nữa không? Và nếu như điều ấy thành hiện thực, tôi nghĩ chúng ta sẽ không tránh khỏi sự lãng phí thời gian, nhàm chán với cuộc sống lúc ấy sẽ không còn khái niệm đúng đắn về cuộc đời, có lẽ thượng đế hay một đấng sáng tạo nào đó đã biết trước và nhận thức được điều tồi tệ ấy, nên cuộc đời là vô hạn không bao giờ trở thành hiện thực. Đã có ý kiến cho rằng " một ngày so với một đời là quá ngắn ngủi nhưng một đời lại do mỗi ngày tạo nên" chỉ với dòng chữ ngắn gọn, súc tích nhưng ẩn chứa trong dòng chữ ấy là những suy ngẫm sâu sắc về cuộc đời, về chân dung của chính bạn qua lăng kính của cuộc sống. Khi bạn được sinh ra và lớn lên, có bao giờ bạn tự nghĩ và hỏi với mình rằng, mình sẽ sống được bao lâu? cuộc đời của bạn có dài không? Bạn chẳng bao giờ biết trước được điều đó, và tôi nghĩ nó cũng không quan trọng lắm nhưng có một điều tôi biết chắc rằng bạn sẽ biết được đó là, bạn đang sống một cuộc sống của như thế nào, bạn sống ra sao, bạn đang làm gì cho cuộc đời của chính mình? Và đó chính là điều quan trọng nhất. Một ngày có hai mươi tư giờ, mỗi giờ có sáu mươi phút, một đời người có bao nhiêu ngày, và cũng từng đó giờ, từng đó phút mà nhân lên, như vậy một ngày so với một đời là quá ngắn ngủi là đúng rồi, thế nhưng ta không thể phủ nhận cái vai trò quan trọng của nó, bởi vì một cuộc đời lại chính mỗi ngày tạo nên, vì tích tiểu thành đại mà. Có lẽ vậy nên chúng ta phải biết quý trọng từng giờ từng phút, quý trọng mỗi ngày, nếu bạn biết tận dụng và biết sử dũng quỹ thời gian đó một cách phù hợp thì nó trở nên ý nghĩa, và ngày nào cũng thế bạn biết sống một cách đúng đắn, và có mục đích có ước mơ, có hoài bảo thì cuộc đời của bạn cũng đẹp và đáng quý như mỗi ngày bạn đã sống. Cuộc đời của mỗi người có sự khác nhau, cũng có cuộc đời thời gian của nó kéo dài, quá dài cũng có cuộc đời ngắn ngũi, rất ngắn ngủi, nhưng tôi nghĩ rằng dù quãng thời gian bạn sống có dài hay ngắn đi chăng nữa nhưng bạn đã sống một cách có ý nghĩa và bạn đã sống hết mình qua mỗi ngày thì bạn không có gì để mà luyến tiếc, hối hận. Có ý kiến cho rằng " cuộc đời con người cũng giống như một bài thơ, nó không phụ thuộc vào số câu, dòng chữ mà phụ thuộc vào nội dung của bài thơ" phải chăng câu nói này cũng có ý nghĩa nhắn nhủ chúng ta phải sống tích cực và có ích, biết quý trọng mỗi ngày và làm nên cuộc đời có giá trị? Vậy bạn phải sống thế nào để được coi là sống đẹp, sống đúng, sống ý nghĩa, và đang quý trọng mỗi ngày? Đây không phải là điều dễ dàng mà ai cũng làm được, để có một cuộc sống như thế, đầu tiên bạn phải biết rèn luyện và hoàn thiện chính bản thân mình, khi con người bạn đã tương đối hoàn thiện, thì bạn mới tiếp tục đi hoàn thiện cuộc đời mình. Sống vì mọi người, phải có tình yêu thương biết cảm thông, chia sẻ đến người khác, sống phải có mục đích, có lí tưởng, có niềm tin, có hi vọng, tránh lối sống thực dụng, danh lợi, tiền bạc... những thứ xa xỉ, nó chỉ có giá khi bạn sử dụng nó đúng cách, đó chính là điều mà bạn cần làm, sống không phải lúc nào cũng chỉ hướng đến cái đẹp, không giám đối mặt với những mặt trái của vấn đề, lúc nào cũng chỉ biết ca tụng, đề cao cái hay, cái tôn vinh trên lí thuyết, còn thực tế thì chẳng biết gì, đây có phải là sống đẹp không? Sống chỉ để là tồn tại, vật chất là tất cả, tài vị, là trên hết...liệu bạn sẽ hạnh phúc được bao lâu? Bạn vui, bạn hạnh phúc trên nỗi đau của người khác, bạn ích kỉ, bạn keo kiệt, bạn tính toán, đây là lối sống đẹp chứ? Bạn đã làm gì, bạn sống thế nào? Cuộc đời bạn có được coi là giá trị hay không chỉ có bạn mới biết được, bởi tất cả đều do chính bạn tạo dựng! vì thế ngay bây giờ bạn hãy nhìn lại chính mình và sống một cách đúng đắn, và biết quý trọng và làm nên điều ấy qua mỗi ngày. " khi sinh ra bạn khóc mọi người cười phải sống làm sao đó khi bạn mất đi, mọi người khóc, bạn cười" Nếu làm được điều ấy, bạn sẽ tự trả lời những câu hỏi về cuộc đời của bạn mà tôi đã nói trên! Bạn sẽ không hối hận về một điều gì vì bạn đã sống hết mình cho cuộc đời này rồi, và bạn luôn có những người thân yêu nhất bên cạnh, họ luôn nhớ về bạn.
Câu 3:
Bài làm Tình yêu đó là một thứ tình cảm vô cùng thiêng liêng và cao đẹp, nó có một sức mạnh vô cùng đặc biệt với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau có lẽ thế mà đó chính là đề tài muôn thủa, cũng là đề tài rất thú vị mà nhiều nhà thơ để ý tới, chúng ta đã biết đến Xuân Diệu là một nhà thơ nỗi tiếng được coi là ông hoàng thơ duyên, và không thể không kể đến Xuân quỳnh bà hoàng của thơ tình, bài thơ thuyền và biển của Xuân Quỳnh đã tạo nên một làn sóng mạnh mẽ về tình yêu đôi lứa và được nhiều thế hệ đón nhận, không chỉ riêng mỗi bài thơ thuyền và biển người đọc còn biết đến Xuân Quỳnh qua bài thơ Sóng. Sóng là bài thơ được sáng tác vào năm 1967 trong một chuyến đi thực tế ở biển Diêm Điền của Xuân Quỳnh, đây là một bài thơ tình đặc sắc, thể hiện tình cảm mãnh liệt nhưng cũng không kém dịu dàng sâu sắc của người con gái khi yêu. "Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sông không hiểu nỗi mình Sóng tìm ra tận bể"
Mở đầu bài thơ người đọc đã cảm nhận được hai hình ảnh đối lập đó là dữ dội, ồn ào với dịu êm lặng lẽ, đây là hiện tượng mang tính chất đối cực của sóng, ở đây Xuân Quỳnh rất khéo léo và tài tình khi sử dụng bản chất của sóng để ví với những tình cảm. cảm xúc của người con gái khi yêu, người con gái là người có tâm hồn rất nhạy cảm có lẽ thế những cảm xúc trong người con gái rất đa dạng có những lúc nó dịu dàng đằm thắm, thiết tha, nhẹ nhàng, nhưng cũng có những lúc nó trở nên dữ dội và mạnh mẽ. Có lẽ trong tình yêu, không phải lúc nào nó cũng hoàn hảo, có những khi bất đồng, cũng có nhưng lúc giận hờn vu vơ "sông không hiểu nỗi mình" nhưng nếu đó là tình yêu thực sự thì những lỗi lầm ấy cũng dễ dàng được xóa đi "sóng tìm ra tận bể" . Và tình yêu mà Xuân Quỳnh nói đến ở đây đó là một tình yêu đẹp đẽ và cao thượng, biết vượt qua những rào cản chất hẹp, gò bó, ích kỉ trong tình yêu, để tìm đến một khung trời mới , biết bao dung, vị tha, và có sự đồng cảm. Trong cuộc đời của mỗi con người tuổi đẹp nhất, đó là tuổi trẻ, tuổi trẻ chính là lúc mà con người có nhiều ước mơ, nhiều khát vọng và đặt cho mình nhiều dự định, tuổi trẻ cũng là lúc mà tình yêu lên đến độ cao trào và mãnh liệt nhất "nỗi khát vọng tình yêu / Bồi hồi trong ngực trẻ" Ở các khổ thơ ta đều thấy được hình ảnh của sóng và em đan xen và có sự hài hòa với nhau, và ở khổ thứ ba này cũng vậy, ta cảm nhận được sự suy tư trăn trở trong tâm hồn của người con gái khi nghĩ về tình yêu, tình yêu không phải lúc nào nó cũng êm đềm, và nhẹ nhàng, nó phải trải qua rất nhiều khó khăn, thách thức "muôn trùng sóng bể" thì mới có một tình yêu bền chặt. "Em nghĩ về anh,em Em nghĩ về biển lớn từ nơi nào sóng lên?" Điệp từ "em nghĩ" được lặp đi lặp lại, phải chăng người con gái đang suy tư về điều gì? ở khổ thơ này bạn đọc đang tò mò vì không biết cô gái nghĩ về điều gì và ở khổ thơ tiếp theo điều ấy được lí giải khá rõ. " Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau?" Vậy sóng bắt đầu từ đâu? và khi nào ta yêu nhau? Xét về phương diện khoa học để giải thích vì sao có sóng, và sóng được hình thành như thế nào thì đó là vấn đề đơn giản có câu trả lời cụ thể, nhưng người con gái hỏi khi nào anh và em yêu nhau, có nghĩa là lúc nào tình yêu bắt đầu thì... lại không có câu trả lời "em cũng không biết nữa" câu nói có chút e lệ, duyên dáng, lại đậm chất nữ tính, làm cho câu thơ trữ tình lãng mạn. Tình yêu không bao giờ có sự tính toán trước, cũng chẳng biết được nó đến rồi đi lúc nào, bởi vì nó tùy thuộc và thiên về cảm xúc, mà cảm xúc thì vô định hình, người con gái không biết được, tình yêu ấy nảy sinh từ bao giờ thì đó là điều tự nhiên, không thể trách được. Trong tình yêu cảm xúc mãnh liệt nhất chính là nỗi nhớ, tình yêu và nỗi nhớ cũng được nhiều nhà thơ đề cập đến, trong thơ Xuân Diệu có câu " làm sao sống được mà không yêu/ không nhớ, không thương một kẻ nào" hay nỗi nhớ con được khắc họa rõ nét qua bài thơ "khăn thương nhớ ai"
"Khăn thương nhớ ai khăn rơi xuống đất Khăn thương nhớ ai khăn vắt trên vai Khăn thương nhớ ai khăn chùi nước mắt .................." Nỗi nhớ trong thơ củ Xuân Quỳnh được biểu hiện đặc sắc qua không gian và thời gian, nỗi nhớ có mặt ở khắp mọi nơi, cũng giống như những cơn sóng trên biển cả cũng có những cơn sóng trên mặt nước nhưng cũng có những cơn sóng hoạt động dưới lòng sâu. "Con sóng dưới lòng sâu ............................... Cả trong mơ còn thức" Sóng xa bờ nhưng nó nhớ bờ, rồi thì những cơn sóng ấy cũng tới được bờ, con nỗi nhớ của cô gái một nỗi nhớ da diết , nỗi nhớ xuất hiện ở mọi không gian, và thời gian "ngày đêm" và cả trong tiềm thức, trong giấc mơ nỗi nhớ ấy vẫn không nguôi, không dứt, người con gái ấy vẫn luôn nhớ về người mình yêu. Đây là khổ thơ thứ 4 là khổ thơ ở giữa của bài là khổ thơ dài nhất trong các khổ thơ còn lại, ở đây Xuân Quỳnh có dụng ý gì chăng? Phần khổ thơ dài nhất Xuân Quỳnh dành cho nỗi nhớ, nỗi nhớ được coi là cảm xúc chủ đạo trong tình yêu mà Xuân Quỳnh muốn thể hiện và bộc lộ. Ở những khổ thơ tiếp theo chúng ta cảm nhận được tình yêu chung thủy sắc son của người con gái giành cho chàng trai. "Dẫu xuôi về phương Bắc .............................. Hướng về anh một phương" Dù người mình yêu đang ở đâu, và đang ở nơi nào, thì người con gái vẫn luôn hướng đến, và giành trọn vện tình yêu của mình cho chàng trai, có lẽ người con gái ấy luôn cầu mong những điều hạnh phúc đến cho người mình yêu, muốn gửi gắm tình yêu của mình qua những dòng suy nghĩ tâm tư ấy, và ở khổ thơ tiếp theo để nhấn mạnh cho tình yêu chung thủy một lòng một dạ của mình đối với chàng trai ta cũng cảm nhận nỗi niềm của cô gái qua đoạn thơ này. "Ở ngoài kia đại dương ........................... Dù muôn vời cách trở" Biển rộng và lớn biết nhường nào, và ở biến có biết bao nhiêu là sóng gió, nhưng những cơn sóng ấy cũng quay về bờ, mặc dù còn biết bao khoảng cách ấy không phải là gần, cũng giống tình yêu, mặc dù khoảng cách, giữa hai người dù có xa nhau như thế nào chăng nữa, và phải vượt qua bao khó khăn, ngăn cách thì cuối cùng tình yêu cũng đến với nhau, có nghĩa là người con trai và người con gái cũng hội ngộ trong tình yêu của mình mà chính bản thân hai người đã xây dựng. Ở trong bài thơ " Vội Vàng' của Xuân Diệu thời gian được Xuân Diệu cảm nhận theo một chiều , thời gian tuyến tính, khi nói về cuộc đời ngắn ngủi, và trong bài thơ này Xuân quỳnh cũng có cảm nhận như vậy. "Cuộc đời tuy dài thế ........................ Mây vẫn bay về xa" Qua đó là khát vọng sống, khát vọng mãnh liệt niềm ao ước trong tình yêu của cô gái: Làm sao được tan ra ................... Để ngàn năm còn vỗ" Cuộc đời mặc dù rất dài nhưng cũng hữu hạn, rồi một ngày nào đó cũng kết thúc cuộc đời, có nghĩa là ta không con được sống để mà yêu, người con gái cảm thấy nuối tiếc, hụt hẫng, có lẽ vậy mà cô gái muốn mình biến thành những con sóng nhỏ, để mãi không bị tan ra, vẫn mãi tồn tại với bến bờ, ước muốn được sống mãi với tình yêu của mình.
Qua bài thơ Sóng của Xuân Quỳnh, với thể thơ năm chữ, các câu thơ không ngắt nhịp, cả bài thơ tiêu biểu với hai hinh tượng sóng và em hài hòa, gợi cảm, ngôn ngữ giàu hình ảnh, trữ tình, Xuân Quỳnh rất thanh công trong việc diễn tả tình yêu,tâm hồn của người phụ nữ thiết tha, nồng nàn, chung thủy, mãnh liệt, một tình yêu cao thượng, vượt qua những cái ích kỉ, nhỏ nhen trong tình yêu, hướng đến một tình yêu cao đẹp, qua đó ta cũng thấy được rằng, tình yêu là một thứ tình cảm cao đẹp là một thứ hạnh phúc lớn lao của con người, và đáng trân trọng.
|
|
|
|
được thưởng
|
Đăng nhập hàng ngày 14/05/2013
|
|
|
|
|
|
|
|
được thưởng
|
Đăng nhập hàng ngày 12/05/2013
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
bình luận
|
Cùng làm nhé! Các bạn! Một ngày so với một đời là quá ngắn ngủi nhưng một đời lại do mỗi ngày tạo nên. Cuộc sống có ý nghĩa, bản thân của bạn ngày càng được hoàn thiện, khi bạn biết sống vì mục đích ấy và có lí tưởng sống cao đẹp.
|
|
|
|
|
|
|
|
giải đáp
|
Ngữ văn 11
|
|
|
|
Uhm... mình nghĩ theo đề này thì có 2 cách làm. - Cách thứ nhất là bạn đi vào giới thiệu vấn đề, và khi phân tích vẻ đẹp cổ điển và hiện đại ở hai bài thơ thì bạn cũng có thể song song cùng phân tích, có nghĩa là kết hợp phân tích hai bài thơ cùng một lúc. - Cách hai bạn đi phân tích cụ thể từng bài sau đó khái quát lại vấn đề chung. => Theo mình thì cách thứ hai hay hơn, đỡ lộn xộn, rõ ý, dễ làm hơn. Bạn chọn cách thứ hai làm nhé! (Đây chỉ là góp ý của mình, tùy vào sở thích, hiểu biết của từng người, mà mỗi người có cách làm khác nhau. Chúc bạn làm tốt)
|
|
|
|
|
|
giải đáp
|
ĐỀ THI THỬ (Số 01)
|
|
|
|
Thầy ơi! Em lập dàn ý thôi thầy nhé! Vì không có thời gian nhiều nên em không thể làm thành một bài văn hoàn chỉnh, đây là hướng làm của em, thầy thấy theo hướng này có giải quyết được vẫn đề ko.
Bài làm Mở bài: - Từ xưa đến nay đã có rất nhiều dòng sông đi vào các tác phẩm văn học, mỗi dòng sông mang một vẻ đẹp riêng đầy ấn tượng ( Sông Đuống- Hoàng Nhuận cầm, con sông quê hương của Tế hanh, sông Thương, sông Hồng.........) - Nhắc đến các con sông không thể không kể đến sông Đà trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân, Sông Hương trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường, ở hai con sông ta thấy được giữa chúng có nét tương đồng và sự khác biệt. Thân bài: - Người lái đò sông đà được trích trong tập sông Đà của Nguyễn Tuân là một thành quả nghệ thuật đẹp đẽ của tác giả sau một chuyến đi đầy gian khổ lên rừng núi Tây bắc. - Ở trong tác phẩm ta cảm nhận được một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ trữ tình, với những con người lao động chất phác thật thà. + Trên thực tế, sông Đà là một con sông lớn, với vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng không kém sự thơ mộng, để chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp của nó đã là rất khó, thế nhưng Nguyễn Tuân đã sử dụng ngòi bút công phu của mình " nhốt được" con sông Đà nằm im trên từng trang sách. - Còn đến với sông Hương bên thành phố Huế mộng mơ ta không khỏi thốt lên tiếng lòng của mình, một vẻ đẹp vừa kín đáo, e lệ, nhưng ấn nấp đằng sau ấy là một sự mạnh mẽ quyết liệt. - Tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông là một tùy bút đặc sắc của Hoàng Phủ Ngọc tường, được sáng tác vào ngày1/4 in trong tập sách cùng tên tại thành phố Huế. - Ở hai con sông ta đều thấy một nét chung đó là đều mang hai tính cách, hai vẻ đẹp đối lập nhau, nhưng lại có sự hòa hợp tạo nên một con sông văn vô cùng cuốn hút với sự kết hợp giữa vẻ đẹp trữ tình lãng mạn và hoang sơ, hùng vĩ. ** Vẻ đẹp trữ tình, thơ mộng: - Sông Đà: + Từ trên cao nhìn xuống: sông Đà được ví như "cái dây thừng ngoằn ngoèo, một mĩ nhân trẻ trung xuân sắc "sông Đà tuôn dài, tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mấy trời tấy bắc, bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn màu khói mèo đốt nương xuân" + Vào mùa xuân sông Đà với dòng nước trong xanh "dòng xanh ngọc bích" vào mùa thu nó mang một màu sắc khác có vẻ dữ dằn hơn " lừ lừ chín đỏ như da mặt người bầm đi vì rượu bữa", và cũng chưa bao giờ nhà văn nhìn thấy "sông Đà là đen như thực dân Pháp đã đè ....mực tây vào" => Tác giả đã vẻ nên một dòng sông với vẻ đẹp khó có thể chê vào đâu được, qua đó cũng là tiếng lòng của tác giả muốn bày tỏ tình yêu của mình đến con sông, niềm tự hào về vẻ đẹp con sông xứ sở. - Sau một chuyến dài "ở rừng đi núi": Nhà văn được gặp lại con sông trong khoảng một thời gian xa cách, gặp lại như mọt người bạn, một "cố nhân", ở lần này, bức tranh con sông Đà lại được tác giả tô thêm, bổ sung thêm với những vẻ đẹp khác ""tôi nhìn cái miếng sáng.........một màu nắng tháng ba Đường thi "yên hoa tam nguyệt há dương châu" bờ sông Đà, bãi sông Đà chuồn chuồn, bươm bướm trên sông Đà, những vẻ đẹp ấy khiến cho tác giả không khỏi thốt lên thành lời "Chao ôi.........như nối lại chiêm bao đứt quãng" - Khi thuyền tôi, trôi trên sông Đà: + Lần này tác giả nhìn con sông đà ở cự li gần hơn, có thể gọi là cận cảnh, khi con thuyền được lướt trên dòng sông, một bức tranh cổ kính, tĩnh lặng, thanh bình, gợi về một thời quá khứ xa xôi " Cảnh ven sông ở đây lặng tờ.....đến thế mà thôi" "bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử.....cổ tích tuổi xưa" + Một bức tranh thiên nhiên căng tràn sức sống ở hai bên bờ sông : " cỏ gianh đồi núi đang ra những nõn búp" "nương ngô nhú lên mấy lá ngô non đầu mùa".... ** Sông Đà một bức tranh thiên nhiên hoành tráng dữ dội. - Cảnh đá bờ sông Đà "đá dựng vách thành"có chỗ " đá chẹt lòng sông như một cái yết hầu"................... - Những nghềnh thác những cái hút nước: + Ở quãng mặt ghềnh Hát Lóng (dẫn chứng) + quãng tà Mường Vát (dẫn chứng) - Âm thanh tiếng nước thác; Nhà văn đã nhân hóa con sông biến nó thành một sinh vật sống với diện mạo tiếng hét ghê rợn (dẫn chứng) - Đá trên sông hiểm ác: "Đá ở đây............nó bày thạch trận trên sông" - Nghệ thuật. - Ta vừa cảm nhận vẻ đẹp con sông Đà trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân, vậy ở con sông Hương của HPNT cũng cùng vẻ đẹp ấy nó thể hiện bộc lộ như thế nào! *Vẻ đẹp mạnh mẽ, hùng vĩ, hoang sơ ở thượng lưu. - Sông Hương một bản trường ca của rừng già: "Rầm rộ giữa những bóng cây đại ngàn và mãnh liệt qua những ghềnh thác cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn" + Rừng già đã hun đúc cho nó một bản lĩnh gan dạ, một tâm hồn tự dom trong sáng. * Con sông mạng vẻ đẹp thơ mộng trữ tình. - Sông Hương một cô gái Di- gan phóng khoáng và man dại (dẫn chứng) - Sông Hương người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở (dẫn chứng) * Sông Hương ở ngoại vi thành phố. - Sông Hương người gái đẹp "bừng tĩnh sau một giấc ngủ dài" + + - Sông Hương vẻ đẹp trầm mặc như triết lí như cổ thi. +
*Sông Hương giữa lòng thanh phố Huế. - Sông Hương điệu slow tình cảm dành riêng cho Huế. + + + + * Sông Hương người tài tử đánh đàn lúc đêm khuya + + * sông Hương người tình dịu dàng chung thủy. + + => Sông Hương mang một vẻ đẹp trữ tình say đắm, thơ mộng, bằng nghệ thuật tiêu biểu là nhan hóa tác giả đã miêu tả mọt cách sinh động và độc đáo. - Phải có một tình yêu sâu sắc với quê hương đất nước, một tình yêu mãnh liệt với thiên nhiên đất nước, một tình yêu sâu đậm đến thế thì NT và HPNT mới có được những cảm nhận tinh tế, tỉ mĩ, tổng quát một cách sắc nét về dòng sông của mình. Qua đó hai tác giả cùng bộc lộ niềm tự hào, vui sướng của mình về vẻ đẹp của quê hương đất nước. - Ở trên người đọc đã có những cung bậc cảm xúc, những rung động trong tâm hồn mình, trước nhưng vẻ đẹp chung của hai dòng sông hiền hòa- mạnh mẽ. Vậy ở sông Hương và sông Đà có những nét gì khác biệt, tạo nên sự độc đáo, nét riêng cho phong cách của mình? - Mặc dù ta thấy sông Hương và sông Đà đều có điểm chung là nổi bật giữa hai tính cách đối lập mà ta đã nói trên nhưng ở cách bộc lộ, phô bày những vẻ đẹp ấy không giống nhau, mỗi dòng sông có một hình thái riêng.......... +ở sông Đà ta thấy giữa hai tính cách ấy, tính cách nỗi trội nhất đó là hùng vĩ, hoành tráng, giữ dội. + ở sông Hương vẻ đẹp thơ mộng, lãng mạn lại là chủ đạo + Sông Đà, nằm ở rừng núi Tây Bắc một vẻ đẹp hoang sơ, bình dị của thiên nhiên. + Sông Hương nằm dọc bên thành phố Huế, được đùm bọc, tôn tạo bởi con người. - Nguyễn Tuân và HPNT tuy có sử dụng một số biện pháp tu từ giống nhau, nhưng ở mỗi tác giả có một phong cách đặc trưng nghệ thuật riêng. - Kết luận, nêu tổng quát lại vẫn đề. Kết Bài: - Vẻ đẹp của hai dòng sông vẫn tồn tại và mãi là những trang văn đẹp đầy cuốn hút, tạo nên phong cách cho hai nhà văn. - Bồi dưỡng tình yêu đối với non sông đất nước.
|
|
|
|
bình luận
|
Cả nhà ai biết ko? Uhm... Vậy thầy ơi những tác phẩm văn học ko chân chính, thì thấy có thể cho em 1 ví dụ tiêu biểu được ko, nếu đã ko chân chính mà vẫn được coi là tác phẩm văn học, thế này cũng hay đó thầy nhỉ?
|
|
|
|
|
|
|
|
sửa đổi
|
ĐỀ THI THỬ (Số 01)
|
|
|
|
Bài LàmCâu 1: Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ của dân tộc, một người cha già của những người con đất nước Việt Nam. Chúng ta không chỉ biết đến người với một sự nghiệp cách mạng vĩ đại mà bên cạnh đó là một sự nghiệp văn chương đồ sộ, lớn lao. Trong sự nghiệp văn chương của Bác, mỗi tác phẩm có những giá trị, ý nghĩa sâu sắc, và ở đó ta thấy được những quan điểm sáng tác của Bác mà có lẽ chính Bác đã tự đặt ra cho mình. "Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận, anh chị em (văn nghệ sĩ) cũng là những chiến sĩ trên mặt trận ấy" Hồ Chí Minh coi nghệ thuật là một vũ khí hiện đại phụng sự đắc lực cho sự nghiệp cách mạng, và đối với những văn nghệ sĩ họ cũng là những người chiến sĩ yêu nước, dùng ngòi bút của mình để đấu tranh góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước. Hồ Chí Minh luôn coi trọng tính chân thật và tính dân tộc trong những tác phẩm nghệ thuật. Tính chân thật bắt nguồn từ đời sống, từ thực tế, phản ánh rõ nét cuộc sống đời thường, hiện thực cách mạng, biết phê phán cái xấu, đề cao cái tốt, cái đẹp. Tính dân tộc được thể hiện qua tư tưởng, truyền thống yêu nước cách mạng, phải biết giữ dìn sự trong sáng của tiếng Việt, ngôn ngữ gần gũi, có sự hài hòa. Trước khi đặt bút viết Bác thường trăn trở và suy nghĩ nhiều điều, về cách viết, nội dung diễn đạt để hướng tới đối tượng tiếp nhận, trả lời những câu hỏi: Viết cho ai? (đối tượng) Viết để làm gì (mục đích) Viết cái gì? (nội dung) Viết thế nào? ( hình thức). => Quan điểm sáng tác của Bác là một quan điểm tiến bộ, và trở thành tấm gương cho nhiều văn nghệ sĩ noi theo, học hỏi được nhiều điều, có ý nghĩa sâu sắc. Phong cách nghệ thuật của Bác.- Phong cách nghệ thuật độc đáo, đa dạng: + Văn chính luận của Bác thường ngắn gọn súc tích, lập luận sắc bén, dẫn chứng xác thực, giàu tri thức văn hóa, giàu tính luận chiến, gắn lí luận với thực tiễn, Bác sự dụng một cách có hiệu quả các phương thức diễn đạt thấm đượm tình cảm, giàu hình ảnh, ngôn ngữ hào hùng đanh thép, trữ tình. Trong đó có tác phẩm: Tuyên Ngôn độc lập, một áng văn chính luận đặc sắc.+ Ở Truyện và kí ngòi bút của Bác được thể hiện một cách sáng tạo và chủ động, vừa có sự châm biếm mỉa mai khá sắc sảo vừa có sự hài hước hóm hĩnh, có nhiều tình huống truyện bất ngờ, giàu ý nghĩa, chất trí tuệ và tính hiện đại thể hiện một cách rõ nét trong truyện ngắn của Bác. Trong các tác phẩm ngòi bút với giọng điệu châm biếm của Bác thể hiện rất sâu sắc trong tác phẩm Vi hành- Châm biếm vua Khải Định.+ Về thơ ca " Vần thơ Bác vần thơ thép mà vẫn mênh mông bát ngát tình"Thơ ca của Bác được thể hiện một cách phong phú và đa dạng, có sự kết hợp giữa bút pháp cổ điển và hiện đại, thơ giàu tính trữ tình, chất thép. Có nhiều thể loại với nhiều nội dung ý nghĩa, tuyên truyền vận động, phê phán, pục vụ có hiệu quả cho nhiệm vụ cách mạng, ngôn ngữ trong thơ Bác, mộc mạc bình dị, gần gũi, dễ nhớ, dễ thuộc. Một số tác phẩm tiêu biểu như: Chiều tối, tập thơ Nhật kí trong tù. - Phong cách nghệ thuật của Bác đa dạng độc đáo, nhưng đều có sự thống nhất.+ Cách viết ngắn gọn, súc tích, giản dị, ngôn ngữ giàu hình ảnh, ý nghĩa, sử dụng linh hoạt các thủ pháp nghệ thuật, gửi gắm những bài học, thông điệp có giá trị.Câu 2: Khi bạn bước vào một khu vườn, điều đầu tiên mà bạn nhìn thấy đó là nhưng bông hoa xinh đẹp ngát hương, tỏa ánh sắc dưởi nắng mặt trời, bạn tiếp tục nhìn khu vườn và òa lên một tiếng khi bạn thấy những chú ong đang hút mật trên những đài nhụy vàng óng, những chú bươm bướm xinh xinh bay rập rờn đầy quyến rũ và bạn vẫn cố tiếp tục để nhìn thấy còn gì trong khu vườn này nữa...ồ những con sâu xấu xí nó đang phá hoại những lá non mới nảy, những con bọ, và thậm chí còn có những con vật kinh khủng khác nằm sâu trong khu vườn ấy...! Vậy bạn nghĩ gì? Cái xấu và cái tốt luôn tồn tại và đi song song với nhau, chúng cùng bổ sung cho nhau và phát triễn, cuộc sống của chúng ta cũng giống như khu vườn kia, nó cũng có những cái xấu, những mặt trái của xã hội, nhưng bên cạnh đó ta vẫn tìm thấy những cái tốt, cái đẹp...Chính vì thế để tồn tại bạn cần biết tìm cho mình một gải pháp hữu hiệu. Có ý kiến cho rằng: "| Phê phán thái độ thờ ơ ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha tình đoàn kết" Vậy đó không phải là cách tốt nhất để ta chung sống giữa cái xấu và cái tốt sao? Cuộc sống ngày một hiện đại và phát triễn, con người cứ chạy theo những giá trị vật chất tầm thường, lao vào cuộc sống mưu sinh mà làm tha hóa đạo đức, họ không còn một chú thời gian nào để ngồi và ngẫm lại những gì mình đã làm, và xem mình đang sống như thế nào! Chính vì thế mà nhân cách của con người cũng đang dần mất đi thay vào đó là những phẩm chất hành động thiếu văn hóa, mất đạo đức. Vậy ta hiểu thế nào về thái độ thờ ơ ghẻ lạnh? Đó là một thái độ vô cảm, con người như bị chai sạn cảm xúc, không còn tình thương và lòng nhân ái, vậy điều đó biểu hiện như thế nào? Một cụ già đang đi trên đường không may bị vấp ngã, chẳng ai thèm để ý để mà giúp cụ đứng dậy, một em bé lạc mẹ khóc giữa đường phố, cũng chẳng ai rảnh để mà tìm mẹ cho đứa trẻ, một phụ nữ khuyết tật, có bề ngoài xấu xí hàng ngày chị vẫn đối diện với những ánh mắt khinh rẽ, cười nhạo, giễu cợt của những người qua đường, học coi chị như một trò đùa quái gởn. Đó không phải là những thái độ thờ ơ ghẻ lạnh sao? Còn nhiều và rất rất nhiều những hành dộng khác nữa để cho ta thấy được những cái xấu ấy, đã và đang ăn dần, sâu vào mỗi con người, ở đây tôi chỉ kẻ ra một vài biểu hiện, từng ấy cũng đủ để chứng minh được con người đang có cách cư xử, và một thái độ sống như thế nào. Vậy như thế nào là lòng vị tha, tình đoàn kết? Lòng vị tha đó chính là sự thông cảm sẻ chia, tình yêu thương con người,tình đoàn kết đó là sự gắn bó gần gũi, cùng giúp đỡ nhau vượt qua mọi khó khăn,thách thức của cuộc sống, lòng vị tha và tình đoàn kết thể hiện qua những hành động cư xử cao đẹp và có văn hóa, trong cuộc sống hàng ngày bạn phải biết sống thế nào cho phù hợp, sống làm sao để bạn cảm nhận được nó, và sống thật có ý nghĩa, không vội vàng, mà phải biết đi và dừng lại đúng lúc, bạn sẽ có thời gian để nhìn thấy một cụ già vấp ngã, bạn dừng lại và đưa bàn tay của mình nâng đỡ bà dậy, một hành dộng đơn giản nhưng đó là một hành động cao thượng, bạn sống không phải chỉ riêng cho bản thân mà còn sống vì mọi người lúc ấy, bạn sẽ cảm nhận được cuộc sống này đáng yêu thế nào, bạn biết bế đứa trẻ lên tay và sẵn sàng lau những giọt nước mắt lăn trên đôi má, bạn sẵn sàng tìm mẹ cho đứa trẻ và trao nó tận tay cho người mẹ. Nếu bạn biết yêu thương, biết cảm thông, biết chia sẽ nỗi đau mất mát của người khác, đau nỗi đau của chính họ, thì bạn sẽ không bao giờ cười nhạo, khinh thường ai cả, khi bạn đi qua một người khuyết tật, bạn phải làm gì? làm việc gì mà người ấy có thể hạnh phúc, có thể ấm áp, học cảm thấy xũng quanh mình còn có nhiều và rất nhiều những người luôn an ủi động viên bạn. Các bạn thấy đấy, không có một cái gì là hoàn hảo cả, đối với bản thân chúng ta cũng vậy, cũng có những ưu điểm và nhược điểm, cũng có cái xấu và cái tốt, vì thế mỗi người cần có một cách riêng để hoàn thiện bản thân mình, để khi nào phần 'người"lớn hơn phần "con". Nói đến đây chúng ta đã hiểu được phần nào về cái xấu và cái tốt, ranh giới giữa chúng rất mỏng manh, người xưa đã từng có câu "nhân chi sơ tánh bổn thiện" chính vì lẽ đó cúng ta phải biết sống làm sao thật tốt, và giữ dìn lương tâm đạo đức của mình. Vậy tại sao lại nói biết phê phán cái xấu cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi cái đẹp, có nghĩa là biết phê phán thái độ thờ ơ, ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha tình đoàn kết? Như ta đã nói cái xấu và cái tốt luôn đi đôi và tồn tại với nhau và không bao giờ có thể tách bỏ một thứ nào được bởi vì đó là quy luật sẵn có của tự nhiên, vì thế chỉ còn cách là ta chung sống và làm thế nào đó để làm hạn chế nó. Trong cuộc sống hằng ngày cũng như trong công việc nếu ta biết lên tiếng, biết đứng lên đấu tranh, phê phán những hành động, những việc làm sai trái, những hành vi vi phạm đạo đức thì chính ta cũng đang tự hoàn thiện bản thân mình, và đang giúp người khác tìm lại và hoàn thiện bản thân họ, người ta vẫn thường nói " đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại" Vậy khi bạn biết phê phán họ, sau những lỗi lầm ấy, người ta biết nhận ra lỗi lầm củ mình và biết quay đầu trở lại, biết tu chí để trở thành người tốt với những việc làm tốt. Khi bạn thấy những hành động những cử chỉ, những việc làm... đẹp, bạn học được nhiều điều từ đó, bạn lên tiếng ủng hộ, và ca ngợi những hành động ấy, phải chăng bạn cũng đang hoàn thiện bản thân mình? Nói tóm lại việc bạn phê phán cái xấu và ca ngợi cái đẹp đều có ý nghĩa là hướng đến cái chân thiện mĩ, đều có ý nghĩa quan trọng và cần thiết. Với cuộc sống hiện tại, bạn hãy dành cho mình một chút thời gian để nhìn lại bản thân, Bạn hãy tự đặt ra cho mình những câu hỏi và tụ trả lời : bạn đang có một cuộc sống như thế nào? bạn sống ra sao? và bạn đã làm được gì cho chính mình và những người xung quanh? Mỗi chúng ta phải có lí tưởng sống cao đẹp "hạnh phúc không thể xây dựng trên nỗi đau khổ của người khác" "sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình" Tố Hữu. Tránh xa lối sống thực dụng, vô cảm, biết phê phán, lên án những cái xấu, đen tối, mặt sau của quồng quay cuộc sống.Câu 3. Dạ! Thầy ơi cho em nợ thầy ạ,em hứa em sẽ làm!
Bài LàmCâu 1: Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ của dân tộc, một người cha già của những người con đất nước Việt Nam. Chúng ta không chỉ biết đến người với một sự nghiệp cách mạng vĩ đại mà bên cạnh đó là một sự nghiệp văn chương đồ sộ, lớn lao. Trong sự nghiệp văn chương của Bác, mỗi tác phẩm có những giá trị, ý nghĩa sâu sắc, và ở đó ta thấy được những quan điểm sáng tác của Bác mà có lẽ chính Bác đã tự đặt ra cho mình. "Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận, anh chị em (văn nghệ sĩ) cũng là những chiến sĩ trên mặt trận ấy" Hồ Chí Minh coi nghệ thuật là một vũ khí hiện đại phụng sự đắc lực cho sự nghiệp cách mạng, và đối với những văn nghệ sĩ họ cũng là những người chiến sĩ yêu nước, dùng ngòi bút của mình để đấu tranh góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước. Hồ Chí Minh luôn coi trọng tính chân thật và tính dân tộc trong những tác phẩm nghệ thuật. Tính chân thật bắt nguồn từ đời sống, từ thực tế, phản ánh rõ nét cuộc sống đời thường, hiện thực cách mạng, biết phê phán cái xấu, đề cao cái tốt, cái đẹp. Tính dân tộc được thể hiện qua tư tưởng, truyền thống yêu nước cách mạng, phải biết giữ dìn sự trong sáng của tiếng Việt, ngôn ngữ gần gũi, có sự hài hòa. Trước khi đặt bút viết Bác thường trăn trở và suy nghĩ nhiều điều, về cách viết, nội dung diễn đạt để hướng tới đối tượng tiếp nhận, trả lời những câu hỏi: Viết cho ai? (đối tượng) Viết để làm gì (mục đích) Viết cái gì? (nội dung) Viết thế nào? ( hình thức). => Quan điểm sáng tác của Bác là một quan điểm tiến bộ, và trở thành tấm gương cho nhiều văn nghệ sĩ noi theo, học hỏi được nhiều điều, có ý nghĩa sâu sắc. Phong cách nghệ thuật của Bác.- Phong cách nghệ thuật độc đáo, đa dạng: + Văn chính luận của Bác thường ngắn gọn súc tích, lập luận sắc bén, dẫn chứng xác thực, giàu tri thức văn hóa, giàu tính luận chiến, gắn lí luận với thực tiễn, Bác sự dụng một cách có hiệu quả các phương thức diễn đạt thấm đượm tình cảm, giàu hình ảnh, ngôn ngữ hào hùng đanh thép, trữ tình. Trong đó có tác phẩm: Tuyên Ngôn độc lập, một áng văn chính luận đặc sắc.+ Ở Truyện và kí ngòi bút của Bác được thể hiện một cách sáng tạo và chủ động, vừa có sự châm biếm mỉa mai khá sắc sảo vừa có sự hài hước hóm hĩnh, có nhiều tình huống truyện bất ngờ, giàu ý nghĩa, chất trí tuệ và tính hiện đại thể hiện một cách rõ nét trong truyện ngắn của Bác. Trong các tác phẩm ngòi bút với giọng điệu châm biếm của Bác thể hiện rất sâu sắc trong tác phẩm Vi hành- Châm biếm vua Khải Định.+ Về thơ ca " Vần thơ Bác vần thơ thép mà vẫn mênh mông bát ngát tình"Thơ ca của Bác được thể hiện một cách phong phú và đa dạng, có sự kết hợp giữa bút pháp cổ điển và hiện đại, thơ giàu tính trữ tình, chất thép. Có nhiều thể loại với nhiều nội dung ý nghĩa, tuyên truyền vận động, phê phán, pục vụ có hiệu quả cho nhiệm vụ cách mạng, ngôn ngữ trong thơ Bác, mộc mạc bình dị, gần gũi, dễ nhớ, dễ thuộc. Một số tác phẩm tiêu biểu như: Chiều tối, tập thơ Nhật kí trong tù. - Phong cách nghệ thuật của Bác đa dạng độc đáo, nhưng đều có sự thống nhất.+ Cách viết ngắn gọn, súc tích, giản dị, ngôn ngữ giàu hình ảnh, ý nghĩa, sử dụng linh hoạt các thủ pháp nghệ thuật, gửi gắm những bài học, thông điệp có giá trị.Câu 2: Khi bạn bước vào một khu vườn, điều đầu tiên mà bạn nhìn thấy đó là nhưng bông hoa xinh đẹp ngát hương, tỏa ánh sắc dưởi nắng mặt trời, bạn tiếp tục nhìn khu vườn và òa lên một tiếng khi bạn thấy những chú ong đang hút mật trên những đài nhụy vàng óng, những chú bươm bướm xinh xinh bay rập rờn đầy quyến rũ và bạn vẫn cố tiếp tục để nhìn thấy còn gì trong khu vườn này nữa...ồ những con sâu xấu xí nó đang phá hoại những lá non mới nảy, những con bọ, và thậm chí còn có những con vật kinh khủng khác nằm sâu trong khu vườn ấy...! Vậy bạn nghĩ gì? Cái xấu và cái tốt luôn tồn tại và đi song song với nhau, chúng cùng bổ sung cho nhau và phát triễn, cuộc sống của chúng ta cũng giống như khu vườn kia, nó cũng có những cái xấu, những mặt trái của xã hội, nhưng bên cạnh đó ta vẫn tìm thấy những cái tốt, cái đẹp...Chính vì thế để tồn tại bạn cần biết tìm cho mình một gải pháp hữu hiệu. Có ý kiến cho rằng: "| Phê phán thái độ thờ ơ ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha tình đoàn kết" Vậy đó không phải là cách tốt nhất để ta chung sống giữa cái xấu và cái tốt sao? Cuộc sống ngày một hiện đại và phát triễn, con người cứ chạy theo những giá trị vật chất tầm thường, lao vào cuộc sống mưu sinh mà làm tha hóa đạo đức, họ không còn một chú thời gian nào để ngồi và ngẫm lại những gì mình đã làm, và xem mình đang sống như thế nào! Chính vì thế mà nhân cách của con người cũng đang dần mất đi thay vào đó là những phẩm chất hành động thiếu văn hóa, mất đạo đức. Vậy ta hiểu thế nào về thái độ thờ ơ ghẻ lạnh? Đó là một thái độ vô cảm, con người như bị chai sạn cảm xúc, không còn tình thương và lòng nhân ái, vậy điều đó biểu hiện như thế nào? Một cụ già đang đi trên đường không may bị vấp ngã, chẳng ai thèm để ý để mà giúp cụ đứng dậy, một em bé lạc mẹ khóc giữa đường phố, cũng chẳng ai rảnh để mà tìm mẹ cho đứa trẻ, một phụ nữ khuyết tật, có bề ngoài xấu xí hàng ngày chị vẫn đối diện với những ánh mắt khinh rẽ, cười nhạo, giễu cợt của những người qua đường, học coi chị như một trò đùa quái gởn. Đó không phải là những thái độ thờ ơ ghẻ lạnh sao? Còn nhiều và rất rất nhiều những hành dộng khác nữa để cho ta thấy được những cái xấu ấy, đã và đang ăn dần, sâu vào mỗi con người, ở đây tôi chỉ kẻ ra một vài biểu hiện, từng ấy cũng đủ để chứng minh được con người đang có cách cư xử, và một thái độ sống như thế nào. Vậy như thế nào là lòng vị tha, tình đoàn kết? Lòng vị tha đó chính là sự thông cảm sẻ chia, tình yêu thương con người,tình đoàn kết đó là sự gắn bó gần gũi, cùng giúp đỡ nhau vượt qua mọi khó khăn,thách thức của cuộc sống, lòng vị tha và tình đoàn kết thể hiện qua những hành động cư xử cao đẹp và có văn hóa, trong cuộc sống hàng ngày bạn phải biết sống thế nào cho phù hợp, sống làm sao để bạn cảm nhận được nó, và sống thật có ý nghĩa, không vội vàng, mà phải biết đi và dừng lại đúng lúc, bạn sẽ có thời gian để nhìn thấy một cụ già vấp ngã, bạn dừng lại và đưa bàn tay của mình nâng đỡ bà dậy, một hành dộng đơn giản nhưng đó là một hành động cao thượng, bạn sống không phải chỉ riêng cho bản thân mà còn sống vì mọi người lúc ấy, bạn sẽ cảm nhận được cuộc sống này đáng yêu thế nào, bạn biết bế đứa trẻ lên tay và sẵn sàng lau những giọt nước mắt lăn trên đôi má, bạn sẵn sàng tìm mẹ cho đứa trẻ và trao nó tận tay cho người mẹ. Nếu bạn biết yêu thương, biết cảm thông, biết chia sẽ nỗi đau mất mát của người khác, đau nỗi đau của chính họ, thì bạn sẽ không bao giờ cười nhạo, khinh thường ai cả, khi bạn đi qua một người khuyết tật, bạn phải làm gì? làm việc gì mà người ấy có thể hạnh phúc, có thể ấm áp, học cảm thấy xũng quanh mình còn có nhiều và rất nhiều những người luôn an ủi động viên bạn. Các bạn thấy đấy, không có một cái gì là hoàn hảo cả, đối với bản thân chúng ta cũng vậy, cũng có những ưu điểm và nhược điểm, cũng có cái xấu và cái tốt, vì thế mỗi người cần có một cách riêng để hoàn thiện bản thân mình, để khi nào phần 'người"lớn hơn phần "con". Nói đến đây chúng ta đã hiểu được phần nào về cái xấu và cái tốt, ranh giới giữa chúng rất mỏng manh, người xưa đã từng có câu "nhân chi sơ tánh bổn thiện" chính vì lẽ đó cúng ta phải biết sống làm sao thật tốt, và giữ dìn lương tâm đạo đức của mình. Vậy tại sao lại nói biết phê phán cái xấu cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi cái đẹp, có nghĩa là biết phê phán thái độ thờ ơ, ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha tình đoàn kết? Như ta đã nói cái xấu và cái tốt luôn đi đôi và tồn tại với nhau và không bao giờ có thể tách bỏ một thứ nào được bởi vì đó là quy luật sẵn có của tự nhiên, vì thế chỉ còn cách là ta chung sống và làm thế nào đó để làm hạn chế nó. Trong cuộc sống hằng ngày cũng như trong công việc nếu ta biết lên tiếng, biết đứng lên đấu tranh, phê phán những hành động, những việc làm sai trái, những hành vi vi phạm đạo đức thì chính ta cũng đang tự hoàn thiện bản thân mình, và đang giúp người khác tìm lại và hoàn thiện bản thân họ, người ta vẫn thường nói " đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại" Vậy khi bạn biết phê phán họ, sau những lỗi lầm ấy, người ta biết nhận ra lỗi lầm củ mình và biết quay đầu trở lại, biết tu chí để trở thành người tốt với những việc làm tốt. Khi bạn thấy những hành động những cử chỉ, những việc làm... đẹp, bạn học được nhiều điều từ đó, bạn lên tiếng ủng hộ, và ca ngợi những hành động ấy, phải chăng bạn cũng đang hoàn thiện bản thân mình? Nói tóm lại việc bạn phê phán cái xấu và ca ngợi cái đẹp đều có ý nghĩa là hướng đến cái chân thiện mĩ, đều có ý nghĩa quan trọng và cần thiết. Với cuộc sống hiện tại, bạn hãy dành cho mình một chút thời gian để nhìn lại bản thân, Bạn hãy tự đặt ra cho mình những câu hỏi và tụ trả lời : bạn đang có một cuộc sống như thế nào? bạn sống ra sao? và bạn đã làm được gì cho chính mình và những người xung quanh? Mỗi chúng ta phải có lí tưởng sống cao đẹp "hạnh phúc không thể xây dựng trên nỗi đau khổ của người khác" "sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình" Tố Hữu. Tránh xa lối sống thực dụng, vô cảm, biết phê phán, lên án những cái xấu, đen tối, mặt sau của quồng quay cuộc sống.Câu 3.
|
|
|
|
giải đáp
|
ĐỀ THI THỬ (Số 01)
|
|
|
|
Bài Làm Câu 1: Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ của dân tộc, một người cha già của những người con đất nước Việt Nam. Chúng ta không chỉ biết đến người với một sự nghiệp cách mạng vĩ đại mà bên cạnh đó là một sự nghiệp văn chương đồ sộ, lớn lao. Trong sự nghiệp văn chương của Bác, mỗi tác phẩm có những giá trị, ý nghĩa sâu sắc, và ở đó ta thấy được những quan điểm sáng tác của Bác mà có lẽ chính Bác đã tự đặt ra cho mình. "Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận, anh chị em (văn nghệ sĩ) cũng là những chiến sĩ trên mặt trận ấy" Hồ Chí Minh coi nghệ thuật là một vũ khí hiện đại phụng sự đắc lực cho sự nghiệp cách mạng, và đối với những văn nghệ sĩ họ cũng là những người chiến sĩ yêu nước, dùng ngòi bút của mình để đấu tranh góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước. Hồ Chí Minh luôn coi trọng tính chân thật và tính dân tộc trong những tác phẩm nghệ thuật. Tính chân thật bắt nguồn từ đời sống, từ thực tế, phản ánh rõ nét cuộc sống đời thường, hiện thực cách mạng, biết phê phán cái xấu, đề cao cái tốt, cái đẹp. Tính dân tộc được thể hiện qua tư tưởng, truyền thống yêu nước cách mạng, phải biết giữ dìn sự trong sáng của tiếng Việt, ngôn ngữ gần gũi, có sự hài hòa. Trước khi đặt bút viết Bác thường trăn trở và suy nghĩ nhiều điều, về cách viết, nội dung diễn đạt để hướng tới đối tượng tiếp nhận, trả lời những câu hỏi: Viết cho ai? (đối tượng) Viết để làm gì (mục đích) Viết cái gì? (nội dung) Viết thế nào? ( hình thức). => Quan điểm sáng tác của Bác là một quan điểm tiến bộ, và trở thành tấm gương cho nhiều văn nghệ sĩ noi theo, học hỏi được nhiều điều, có ý nghĩa sâu sắc.
Phong cách nghệ thuật của Bác. - Phong cách nghệ thuật độc đáo, đa dạng: + Văn chính luận của Bác thường ngắn gọn súc tích, lập luận sắc bén, dẫn chứng xác thực, giàu tri thức văn hóa, giàu tính luận chiến, gắn lí luận với thực tiễn, Bác sự dụng một cách có hiệu quả các phương thức diễn đạt thấm đượm tình cảm, giàu hình ảnh, ngôn ngữ hào hùng đanh thép, trữ tình. Trong đó có tác phẩm: Tuyên Ngôn độc lập, một áng văn chính luận đặc sắc. + Ở Truyện và kí ngòi bút của Bác được thể hiện một cách sáng tạo và chủ động, vừa có sự châm biếm mỉa mai khá sắc sảo vừa có sự hài hước hóm hĩnh, có nhiều tình huống truyện bất ngờ, giàu ý nghĩa, chất trí tuệ và tính hiện đại thể hiện một cách rõ nét trong truyện ngắn của Bác. Trong các tác phẩm ngòi bút với giọng điệu châm biếm của Bác thể hiện rất sâu sắc trong tác phẩm Vi hành- Châm biếm vua Khải Định. + Về thơ ca " Vần thơ Bác vần thơ thép mà vẫn mênh mông bát ngát tình" Thơ ca của Bác được thể hiện một cách phong phú và đa dạng, có sự kết hợp giữa bút pháp cổ điển và hiện đại, thơ giàu tính trữ tình, chất thép. Có nhiều thể loại với nhiều nội dung ý nghĩa, tuyên truyền vận động, phê phán, pục vụ có hiệu quả cho nhiệm vụ cách mạng, ngôn ngữ trong thơ Bác, mộc mạc bình dị, gần gũi, dễ nhớ, dễ thuộc. Một số tác phẩm tiêu biểu như: Chiều tối, tập thơ Nhật kí trong tù. - Phong cách nghệ thuật của Bác đa dạng độc đáo, nhưng đều có sự thống nhất. + Cách viết ngắn gọn, súc tích, giản dị, ngôn ngữ giàu hình ảnh, ý nghĩa, sử dụng linh hoạt các thủ pháp nghệ thuật, gửi gắm những bài học, thông điệp có giá trị.
Câu 2: Khi bạn bước vào một khu vườn, điều đầu tiên mà bạn nhìn thấy đó là nhưng bông hoa xinh đẹp ngát hương, tỏa ánh sắc dưởi nắng mặt trời, bạn tiếp tục nhìn khu vườn và òa lên một tiếng khi bạn thấy những chú ong đang hút mật trên những đài nhụy vàng óng, những chú bươm bướm xinh xinh bay rập rờn đầy quyến rũ và bạn vẫn cố tiếp tục để nhìn thấy còn gì trong khu vườn này nữa...ồ những con sâu xấu xí nó đang phá hoại những lá non mới nảy, những con bọ, và thậm chí còn có những con vật kinh khủng khác nằm sâu trong khu vườn ấy...! Vậy bạn nghĩ gì? Cái xấu và cái tốt luôn tồn tại và đi song song với nhau, chúng cùng bổ sung cho nhau và phát triễn, cuộc sống của chúng ta cũng giống như khu vườn kia, nó cũng có những cái xấu, những mặt trái của xã hội, nhưng bên cạnh đó ta vẫn tìm thấy những cái tốt, cái đẹp...Chính vì thế để tồn tại bạn cần biết tìm cho mình một gải pháp hữu hiệu. Có ý kiến cho rằng: "| Phê phán thái độ thờ ơ ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha tình đoàn kết" Vậy đó không phải là cách tốt nhất để ta chung sống giữa cái xấu và cái tốt sao?
Cuộc sống ngày một hiện đại và phát triễn, con người cứ chạy theo những giá trị vật chất tầm thường, lao vào cuộc sống mưu sinh mà làm tha hóa đạo đức, họ không còn một chú thời gian nào để ngồi và ngẫm lại những gì mình đã làm, và xem mình đang sống như thế nào! Chính vì thế mà nhân cách của con người cũng đang dần mất đi thay vào đó là những phẩm chất hành động thiếu văn hóa, mất đạo đức.
Vậy ta hiểu thế nào về thái độ thờ ơ ghẻ lạnh? Đó là một thái độ vô cảm, con người như bị chai sạn cảm xúc, không còn tình thương và lòng nhân ái, vậy điều đó biểu hiện như thế nào? Một cụ già đang đi trên đường không may bị vấp ngã, chẳng ai thèm để ý để mà giúp cụ đứng dậy, một em bé lạc mẹ khóc giữa đường phố, cũng chẳng ai rảnh để mà tìm mẹ cho đứa trẻ, một phụ nữ khuyết tật, có bề ngoài xấu xí hàng ngày chị vẫn đối diện với những ánh mắt khinh rẽ, cười nhạo, giễu cợt của những người qua đường, học coi chị như một trò đùa quái gởn. Đó không phải là những thái độ thờ ơ ghẻ lạnh sao? Còn nhiều và rất rất nhiều những hành dộng khác nữa để cho ta thấy được những cái xấu ấy, đã và đang ăn dần, sâu vào mỗi con người, ở đây tôi chỉ kẻ ra một vài biểu hiện, từng ấy cũng đủ để chứng minh được con người đang có cách cư xử, và một thái độ sống như thế nào. Vậy như thế nào là lòng vị tha, tình đoàn kết? Lòng vị tha đó chính là sự thông cảm sẻ chia, tình yêu thương con người,tình đoàn kết đó là sự gắn bó gần gũi, cùng giúp đỡ nhau vượt qua mọi khó khăn,thách thức của cuộc sống, lòng vị tha và tình đoàn kết thể hiện qua những hành động cư xử cao đẹp và có văn hóa, trong cuộc sống hàng ngày bạn phải biết sống thế nào cho phù hợp, sống làm sao để bạn cảm nhận được nó, và sống thật có ý nghĩa, không vội vàng, mà phải biết đi và dừng lại đúng lúc, bạn sẽ có thời gian để nhìn thấy một cụ già vấp ngã, bạn dừng lại và đưa bàn tay của mình nâng đỡ bà dậy, một hành dộng đơn giản nhưng đó là một hành động cao thượng, bạn sống không phải chỉ riêng cho bản thân mà còn sống vì mọi người lúc ấy, bạn sẽ cảm nhận được cuộc sống này đáng yêu thế nào, bạn biết bế đứa trẻ lên tay và sẵn sàng lau những giọt nước mắt lăn trên đôi má, bạn sẵn sàng tìm mẹ cho đứa trẻ và trao nó tận tay cho người mẹ. Nếu bạn biết yêu thương, biết cảm thông, biết chia sẽ nỗi đau mất mát của người khác, đau nỗi đau của chính họ, thì bạn sẽ không bao giờ cười nhạo, khinh thường ai cả, khi bạn đi qua một người khuyết tật, bạn phải làm gì? làm việc gì mà người ấy có thể hạnh phúc, có thể ấm áp, học cảm thấy xũng quanh mình còn có nhiều và rất nhiều những người luôn an ủi động viên bạn. Các bạn thấy đấy, không có một cái gì là hoàn hảo cả, đối với bản thân chúng ta cũng vậy, cũng có những ưu điểm và nhược điểm, cũng có cái xấu và cái tốt, vì thế mỗi người cần có một cách riêng để hoàn thiện bản thân mình, để khi nào phần 'người"lớn hơn phần "con". Nói đến đây chúng ta đã hiểu được phần nào về cái xấu và cái tốt, ranh giới giữa chúng rất mỏng manh, người xưa đã từng có câu "nhân chi sơ tánh bổn thiện" chính vì lẽ đó cúng ta phải biết sống làm sao thật tốt, và giữ dìn lương tâm đạo đức của mình. Vậy tại sao lại nói biết phê phán cái xấu cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi cái đẹp, có nghĩa là biết phê phán thái độ thờ ơ, ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha tình đoàn kết? Như ta đã nói cái xấu và cái tốt luôn đi đôi và tồn tại với nhau và không bao giờ có thể tách bỏ một thứ nào được bởi vì đó là quy luật sẵn có của tự nhiên, vì thế chỉ còn cách là ta chung sống và làm thế nào đó để làm hạn chế nó. Trong cuộc sống hằng ngày cũng như trong công việc nếu ta biết lên tiếng, biết đứng lên đấu tranh, phê phán những hành động, những việc làm sai trái, những hành vi vi phạm đạo đức thì chính ta cũng đang tự hoàn thiện bản thân mình, và đang giúp người khác tìm lại và hoàn thiện bản thân họ, người ta vẫn thường nói " đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại" Vậy khi bạn biết phê phán họ, sau những lỗi lầm ấy, người ta biết nhận ra lỗi lầm củ mình và biết quay đầu trở lại, biết tu chí để trở thành người tốt với những việc làm tốt. Khi bạn thấy những hành động những cử chỉ, những việc làm... đẹp, bạn học được nhiều điều từ đó, bạn lên tiếng ủng hộ, và ca ngợi những hành động ấy, phải chăng bạn cũng đang hoàn thiện bản thân mình? Nói tóm lại việc bạn phê phán cái xấu và ca ngợi cái đẹp đều có ý nghĩa là hướng đến cái chân thiện mĩ, đều có ý nghĩa quan trọng và cần thiết. Với cuộc sống hiện tại, bạn hãy dành cho mình một chút thời gian để nhìn lại bản thân, Bạn hãy tự đặt ra cho mình những câu hỏi và tụ trả lời : bạn đang có một cuộc sống như thế nào? bạn sống ra sao? và bạn đã làm được gì cho chính mình và những người xung quanh? Mỗi chúng ta phải có lí tưởng sống cao đẹp "hạnh phúc không thể xây dựng trên nỗi đau khổ của người khác" "sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình" Tố Hữu. Tránh xa lối sống thực dụng, vô cảm, biết phê phán, lên án những cái xấu, đen tối, mặt sau của quồng quay cuộc sống. Câu 3.
|
|