|
|
giải đáp
|
Nghị luận xã hội
|
|
|
|
Dán ý: 1. Mở bài
- Nêu ý nghĩa của câu nói và trích dẫn lại nguyên văn câu nói của Márai Sádor 2. Thân bài
- Giải thích
+ Thất bại: Khi ta không làm được điều ta mong muốn, không đạt được đích ta đề ra. + Mềm yếu với bản thân : Không chỉ là sự đầu hàng với những cám dỗ, những ham muốn của bản thân mà còn là để đứng dậy sau mỗi lần thất bại. + Vì sao lại được phép thất bại vài ba lần mà không được yếu mềm với bản thân? Bởi
thất bại là điều khó tránh khỏi trên con đường vươn tới thành công. Nếu
như sau mỗi lần thất bại chúng ta trở nên mềm yếu thì đồng nghĩa với
việc sụp đổ hoàn toàn, không thể đứng dậy được. Đây cũng chính là lúc ta
thất bại thảm hại nhất. - Những khía cạnh/ biểu hiện cụ thể (*Với từng người khác nhau) + Thất bại:
Đối với một võ sĩ, sẽ thất bại nếu như người đó không thể chiến thắng
đối thủ; với một nhà kinh doanh thì sự thất bại có thể là không bán được
hàng; với học sinh thì sự thất bại là không thể vượt qua được kì thi
quan trọng nào đó, nhưng cũng có thể chỉ là không thể đại được vị trí
nhất, nhì . . .Trong lớp mà thôi. -> "Thất bại là mẹ của thành công" nghĩa là sau mỗi lần thất bại ta lại có thêm kinh nghiệm để không mắc sai lầm lần sau. + Mềm yếu của bản thân: Có
thể là đầu hàng trước cám dỗ, những ham muốn tầm thường về vật chất.
Cũng có thể là sự yếu đuối đến mức không thể đứng dậy được sau mỗi vấp
ngã hay thất bại . . . (Mỗi khía cạnh biểu hiện thí sinh cần đưa rõ dẫn chứng từ thực tế đời sống hay trong văn học . . .) - Làm thế nào để chúng ta không phải nhân cái thất bại thảm hại nhất là mềm yếu với abrn thân
+ Chúng ta phải thực sự hiểu được chính mình + Phải biết kiềm chế được bản thân những ham muốn + Phải biết rèn luyện bản lĩnh của mình + Sẵn sàng đường đầu với những thử thách khó khắn trong cuộc sống + Luôn cố gắng hết sức trong mọi công việc . . . 3. Kết bài
- Khẳng định lại ý nghĩa của câu nói - Rút ra bài học
|
|
|
|
giải đáp
|
Giải đáp giúp mình với mọi người ơi?
|
|
|
|
Em làm theo dàn ý sau nhé! 1. Mở bài -> Trước mắt HĐT toàn cảnh phố huyện trong đêm thu nhỏ lại trong những đốm sáng. 2. Thân bài
- Thạch Lam miêu tả rất nhiều ánh sáng: + Ngọn đèn nhỏ của cửa hàng nước mẹ con chị Tí. + Ngọn đèn nhỏ trong cửa hàng của chị em Liên + Khe sáng lọt từ những cách cửa để hé + Vòm trời hàng ngàn sao lấp lánh + Ánh sáng của đom đóm + Chấm lửa nhỏ vàng lơ lửng trong đêm của gánh phở bác Siêu + Ánh đèn ghi nhà ga + Ánh sáng của đoàn tàu . . . - Thạch Lam đặc biệt quan tâm tới hai loại ánh sáng:
+ Ánh sáng của ngọn đèn mẹ con chị Tí. + Ánh sáng của đoàn tàu - Ý nghĩa:
+
Ánh sáng của ngọn đèn mẹ con chị Tí nó trở đi trở lại nhiều lần trong
truyện. Là hình ảnh đầy án ảnh và có sức khêu gợi rất nhiều về những
kiếp sống nhỏ nhoi. leo lét, mù tối trong đêm mênh mông của cuộc đời.
Asnh sáng ngọn đèn cũng chính là khao khát sống, khao khát hạnh phúc của
con người đơn sơ, mỏng manh biết nhường nào . . . 3. Kết bài
->
Nghệ thuật miêu tả ánh sáng góp phần làm sáng rõ giá trị của tác phẩm:
tâm trạng nhân vật Liên và tấm lòng trắc ẩn của Thạch Lam.
|
|
|
|
được thưởng
|
Đăng nhập hàng ngày 15/06/2013
|
|
|
|
|
|
|
|
giải đáp
|
Lớp 6
|
|
|
|
Có lẽ chưa có tác giả nào tả cảnh Sa Pa lại đẹp đẽ, tinh tế và sống động như nhà văn Nguyễn Phan Hách. Tác giả đã khéo léo sử dụng biện pháp nghệ thuật đảo ngữ để nhấn mạnh, để làm nổi bật vẻ đẹp nên thơ của cảnh sắc thiên nhiên và thời tiết ở Sa Pa. Đồng thời điệp từ “thoắt cái” tạo cho chúng ta cái cảm xúc đột ngột, ngỡ ngàng trước sự thay đổi nhanh chóng của thời tiết ở Sa Pa. Sự thay đổi nhanh chóng đến mức bất ngờ ấy khiến người đọc như lạc vàc một tiên cảnh vậy.
|
|
|
|
giải đáp
|
Lớp 6
|
|
|
|
Trong đoạn thơ trên, nhà thơ Bế Kiến Quốc như muốn nói với chúng ta rằng: Ta học hành chăm chỉ thì trong cuốn vở hồng đẹp đẽ của chúng ta sẽ được ghi lại những điểm mười do chính những kiến thức mà ngày đêm ta miệt mài học tập. Bởi vậy có thể nói: Ngày hôm qua tuy đã qua đi nhưng sẽ được nhắc đến khi ta có những kiến thức, có những thành quả mà “ngày hôm qua” ta đã tích lũy được.
|
|
|
|
giải đáp
|
Lớp 6
|
|
|
|
Những câu thơ kết thúc bài “Tre Việt Nam” của nhà thơ Nguyễn Duy nhằm khẳng định một màu xanh vĩnh cửu của tre Việt Nam, sức sống bất diệt của con người Việt Nam, truyền thống cao đẹp của con người Việt Nam. Nhà thơ đã khéo léo thay đổi cách ngắt nhịp, ngắt dòng và điệp ngữ ‘’ mai sau” góp phần gợi cảm xúc về thời gian và không gian như mở ra vô tận tạo bao ý thơ âm vang, bay bổng và đem đến cho người đọc những liên tưởng thật phong phú. Từ “xanh” được nhắc lại 3 lần trong dòng thơ với sự kết hợp khác nhau ( xanh tre/ xanh màu / tre xanh) tạo những nét nghĩa đa dạng, phong phú và khẳng định sự trường tồn của màu sắc, của sức sống dân tộc.
|
|
|
|
được thưởng
|
Đăng nhập hàng ngày 14/06/2013
|
|
|
|
|
|
|
|
được thưởng
|
Đăng nhập hàng ngày 13/06/2013
|
|
|
|
|
|
|
|
được thưởng
|
Đăng nhập hàng ngày 11/06/2013
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
giải đáp
|
NLXH: Lòng ham muốn?
|
|
|
|
Nhà phật đã dạy: "Càng ham muốn, con người càng phải chịu nhiều nỗi
khổ". Nhưng trên thực tế, có biết bao nhiêu người ham muốn và hầu như ai
ai cũng có lòng ham muốn. Phải chăng con người ta ưa nỗi khổ, thích
khổ? Không. Đúng là con người ta sống trên và trong nỗi khổ mới sinh ra
lòng ham muốn vậy. Khó có một định nghĩa nào rõ ràng về lòng ham
muốn. Người thì nói lòng ham muốn là khi con người mong muốn đạt được
cái gì đó phải thuộc về mình. Nhưng đâu ngờ, có nhiều người muốn gì được
nấy, nhưng có người suốt cả đời chẳng đạt được một cái gì cả. Liệu họ
có phải là người thất bại hoàn toàn không? Và rằng những ai muốn gì được
nấy là người không còn ham muốn? Không biết từ bao giờ con
người ra có lòng ham muốn. Có lẽ từ thuở cha sinh mẹ đẻ cho tới lúc mất
đi, con người ta luôn tràn đầy những ham muốn. Lúc bé thơ thì ham muốn
được chơi đùa, được ăn ngủ. Lớn lên một chút, người ta khao khát có được
một tình yêu thương và một gia đình hạnh phúc. Khi trưởng thành, con
người ta nảy sinh ý nghĩ khẳng định mình bằng danh vọng và sự nghiệp.
Lúc về lại với cái "nhàn" của cổ nhân hay gọi, người ta mong muốn có
được những khoảnh khắc bình yên trong đời. Mỗi tuổi, mỗi mơ ước, mỗi ham
muốn, mỗi hi vọng. Con người ta sống được âu là nhờ vào lòng ham muốn.
Lòng ham muosn nảy sinh như một sự đáp ứng lại môi trường xã hội và làm
thỏa mãn nhu cầu cá nhân. Thấy người khác có chiếc xe đạp mới toanh thì
tự nhiên ta cảm thấy thích và mong muốn có một chiếc xe như thế. Thấy
người khác có nhà đẹp thì ta thấy lâng lâng và thèm muốn được có nó.
Thấy người khác có danh vọng cao quý, ta đâm ra thích thú và ham muốn
đạt được. Rõ ràng, cái gì càng thiếu thì người ta càng muốn, cái gì chưa
có là người ta ham , và cái gì đã có rồi thì lại ước sở hữu cái khác
nữa. Vì thế cho nên đối với con người mà nói vẫn chưa có khái niệm nào
là dành cho sự đầy đủ cả. Chỉ đơn giản là sống để ham muốn, để nắm trong
tay cái gọi là của mình. Lòng ham muốn gắn liền với nhiều hiện
tượng tâm lí khác nhau. Vì ham muốn, con người ta có thể nảy sinh nhiều
thói xấu và cũng có khi là nhiều đức tính tốt. Xấu có thể là đố kị, ganh
ghét, tốt có thể là chịu khó, kiên nhẫn. Người ta có thể nảy sinh thói
xấu khi muốn mà không đạt được. Lúc đó, họ cảm thấy mình là một kẻ thất
bại hoàn toàn. Họ nghĩ rằng thượng đế bất công hay cuộc đời họ thật là
ngang trái. Ví như Chu Du ngày xưa, luôn ham muốn rằng mình là "thiên hạ
đệ nhất nhân". Ông ta luôn tìm cách chứng tỏ bằng kế sách hãm hại Gia
Cát Lượng, nhưng lần nào ông ta cũng bị thất bại. Khi nhận ra tài trí
của mình không sánh bằng Gia Cát Lượng, Chu Du đã đau khổ ngửa mặt lên
trời mà than rằng :"Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng". Cấu chuyện
trên đây đã chứng tỏ: vì ham muốn mà đố kị, quá đố kị mà không thể khong
tham muốn, con người ta sẽ chẳng đạt được giá trị gì đích thực trong
đời cả. Còn thói tốt? Có thể điều đó chỉ dành cho những người
biết điều. Ham muốn, mong ước một điều gì đó, còn hơn là chờ đợi thời
cơ. Khi thời cơ đến con người ta sẽ tận dụng mà trổ tài hết mình. Có thể
điều mà ta mong muốn chưa thể đạt được ngay, nhưng một người thông minh
sẽ không bao giờ nóng nảy và vội vàng, họ sẽ tiếp tục chờ đợi và tu
luyện. Thế nào, không ít thì nhiều, lòng ham muốn cũng được đáp ứng,
cũng được thỏa mãn. Lòng ham muốn phải đi liền với hành động.
Biết ham muốn, con người ta phải biết làm việc để mong đạt được thành
quả. Ham muốn mà không hành động thì cái điều ta ham muốn sẽ mãi mãi chỉ
nằm trong ý nghĩ và mãi sẽ là viển vông. Vấn đề cần lắm bắt ở đây là
hành động đang diễn ra nó có ảnh hưởng như thế nào đến mọi người xung
quanh và xã hội sẽ nhìn bạn với con mắt như thế nào. Chỉ ham muốn, con
người ta cả đời chẳng thể đạt được gì và chẳng giành lại cho mình được
cái gì cả. Như vậy lòng ham muốn cũng tuân theo quy luật nhân quả của
cuộc đời. Hiện nay, nói đén lòng ham muốn, chúng ta hoặc là chán
ngấy, hoặc là phát khiếp lên bởi một số người. Có lẽ họ thích sự kì lạ,
dị nhân, bất bình thường hơn là bình thường. Ngày càng nhiều người tỏ ra
ham muốn với những bộ đồ thời thượng, lố lăng, hay những đầu tóc đầy
"gai góc". Họ cho đó là hợp thời, là sành điệu. Nhưng có biết đâu, họ
đang làm cho người khác cảm thấy thương hại, thấy một thoáng người cho
một lớp người non trẻ. Chỉ biết ham muốn và thực hiện nó, không cần thấy
cha mẹ khổ sở ra sao, không cần thấy mọi người suy nghĩ như thế nào.
Thỏa mãn được bản thân mình và tiếp tục đưa ra một mớ những cái gọi là
tiêu chuẩn, bắt mình nhất định phải như thế này, giống người này, giống
người nọ. Nhưng trên thực tế thì đâu phải ai cũng muốn là được đâu. Biết
nói mà không biết làm, biết sĩ mà không chịu khó. Rốt cuộc cả đời cũng
chỉ là một mớ tơ nhện rối rắm mà không có đường gỡ. Để rồi hằng đêm ta
phải khóc thương ai oán cho phận mình đen bạc, tủi khổ. Không được tự
biến mình thành con rối như thế, ít ra con rối nó còn có hàng khối
người xem, người mua. Còn ta thì sao? Một con rối chỉ biết "múa tay múa
chân" mà hoàn toàn không có đến một chút chất lượng. Chúng ta phải tự
biến mình thành một con người thực có ý nghĩa bằng cách phải ham muốn và
thực hiện ham muốn ấy một cách đúng đắn. Không có ai là không
có một ham muốn, không ít thì nhiều, không một thì hai. Vì ta là con
người, nên phải có nhiều ham muốn, càng nhiều ham muốn càng tốt. Chúng
xui ta đến một bến bờ xa hơn, đến với một thế giới rộng mở hơn. Với ước
muốn, con người ta ngày càng hoàn thiện mình hơn, càng ngày càng tốt
hơn. Có thể ước muốn của ta ngày một ngày hai không được thành sự thật.
Xin đừng vội bi quan! chính sự bi quan sẽ chôn vùi biết bao nhiêu ham
muốn của ta, biến thế giới sống muôn màu trước mắt ta thành một địa ngục
tăm tối. Tốt hơn ta hãy biến nó thành một thiên đường. Hãy nhớ rằng
thiên đường hay địa ngục là do bạn, ở con người bạn, bàn tay và trái tim
bạn. Thế giới sống bao la, rộng mở, con người ta có biết bao
nhiêu ham muốn. Có thể nó là một ham muốn kì vĩ, lớn lao nhưng cũng có
thể chỉ là những ham muốn giản dị, bình thường. Dù sao đi nữa, ta hãy
dùng nghị lực để đẩy nó đến bến bờ của hiện thực. Như thế giấc mơ sẽ
không là giấc mơ, ham muốn sẽ không đơn thuần là ham muốn nữa !
|
|
|
|
giải đáp
|
NLXH: Sự thật?
|
|
|
|
Friedrich Enghen (1820−1895)
là một lí thuyết gia chủ nghĩa xã hội Đức. Ông đã cùng người bạn thân
của mình, Marx- một nhà cách mạng vĩ đại của giai cấp vô sản, soạn thảo
bản Tuyên ngôn cộng sản, kim chỉ nam cho những cuộc giải phóng dân tộc ở
các nước thuộc địa trên thế giới. Ông cũng tham gia xuất bản bộ "Tư bản
luận" sau khi Marx qua đời. LÀ một tư tưởng gia có thái độ dứt khoát rõ
ràng, Enghen khẳng định : "Thà phải tìm hiểu sự thật suốt đêm còn hơn
phải nghi ngờ nó suốt đời". "Sự thật" là việc xảy ra, đã hoặc
đang tồn tại. có sự việc, có hiện tượng xảy ra mới có thể suy đoán, đánh
giá. Dù cho nó là sự việc, hiện tượng sai trái hay đúng đắn thì nó vẫn
là sự thật. Để tìm đến sự thật thì chúng ta nhiều khi phải trải qua
"suốt đêm"- một quá trình khổ ải, đầy thử thách, mệt mỏi đến cả tinh
thần lẫn thể xác. "Nghi ngờ" là một trạng thái tâm lí không chắc chắn, có thể xảy ra mà cũng có thể không xảy ra. Không thể biết rõ được. Câu hỏi đặt ra là tại sao enghen lại nói như vậy ?
Chính ông là một nhà tư tưởng- người dẫn lối cho phong trào giải phóng
con người nên những đường lối mà ông đề ra luôn gắn chặt với từng hành
động, việc làm của mình. Và trong bất cứ việc làm gì cũng đòi hỏi sự dứt
khoát, rõ ràng thì mới mong thành công. Cuộc sống xung quanh ta
luôn có sự biến động bởi nó là diễn biến của hành động, của cả một
chuỗi sự việc xảy ra. Muốn biết sự việc nào, phải tìm hiểu "sự thật",
tức là tìm hiểu một cách thấu đáo, ngọn ngành dù cho phải mất nhiều công
sức, còn hơn phải suốt đời cứ thắc mắc về nó, cứ nghi ngờ, không biết
là nó có xảy ra hay không. Hơn nữa trong xã hội ở bất cứ thời đại nào, ở
bất cứ nơi đâu đều có những kẻ sống lấp lửng, có nhiều người hành động
thiếu suy xét và khi không tìm hiểu sự thật sẽ bị dằn vặt suốt đời vì
gây ra những hậu quả không lường trước được. Người có thái độ sống lấp
lửng thường không tìm hiểu sự việc chính xác nên hành động không dứt
khoát, chín chắn. sự việc xảy ra là thật, mà sự thật ấy có thể đúng, có
thể sai. Không biết rõ sự việc xảy ra như thế nào sẽ không có sự chuẩn
xác khi giải quyết công việc và nó sẽ không được giải quyết một cách
triệt để. Cuộc sống hàng ngày diễn ra xung quanh ta có những
sự việc như thế. Chẳng hạn như khi kết nạp Đảng viên, người bí thư phải
tìm hiểu rõ ràng lí lịch của đảng viên ấy. Nếu không biết sự thật có thể
làm ảnh hưởng đến cơ quan, tổ chức của Đảng mà cũng có thể ảnh hưởng
đến đạo đức cá nhân của người có trách nhiệm sau này. Bởi không hiểu rõ
"lí lịch" thì không thể biết được người ấy tốt hay xấu, có đủ tư cách
đạo đức để đứng trong hàng ngũ của Đảng hay không? Trong
chiến tranh, chất đi-ô-xin do Mỹ thả xuống đất nước Việt Nam có biết bao
con người, bao thế hệ phải chiu đựng nỗi đau da cam. Đó là sự thật,
không tìm hiểu sự thật thì ta sẽ cho đó là chuyện của người khác, chuyện
của chính phủ chứ chẳng liên quan gì đến mình khiến cho người ta vô
tình (hay hữu ý) trở thành kẻ thờ ơ, bàng quang với nỗi đau của đồng
loại. Binh tướng đời trần trước khi Trần Quốc Tuấn viết "Hịch
Tướng Sĩ" (khoảng trước cuộc kháng chiến chống Mông- Nguyên lần thứ hai
năm 1285) cũng là một minh chứng. Bài Hịch được công bố vào cuối tháng 9 năm 1284
tại cuộc duyệt binh ở Đông Thăng Long. Quân xâm lược ngày càng hống
hách, ngang ngược. Một khi giặc chiếm được nước ta thì chúng sẽ khiến
cho dân ta rơi vào cảnh lầm than. Ai cũng biết điều đó, nhưng có một số
binh sĩ đã không cố hiểu sự thật ấy nên có người đã dao động cầu hòa:
"nhìn chủ nhục mà không biết lo, thấy nước nhục mà không biết thẹn...".
Nếu không có "Hịch Tướng Sĩ" thì các binh tướng nhà Trần có nhận ra điều
sai trái của mình và có thể gây thương vong cho dân tộc, cho tổ quốc.
Không chỉ có nhiều người có thái độ sống lấp lửng mà cũng có nhiều kẻ
hành động thiếu suy xét. Đó là những người không tìm hiểu kĩ sự thật từ
nhiều góc độ, nhiều hoàn cảnh khác nhau, chỉ nghe sự mô tả một chiều,
không có sự nhìn nhận một cách thấu đáo, chính xác sẽ dẫn đến hành động
sai trái, phi đạo đức. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân
dân ta không có ít những "tình báo" viên một lòng trung thủy với Tổ
Quốc Việt Nam đã ngụy trang bằng cách làm việc cho ngụy để xâm nhập vào
bộ máy của bọn chúng một cách dễ dàng. Và có nhiều người đã phê phán tố
cáo những "tình báo " đó. Họ hành động thiếu suy xét, không tìm hiểu rõ
mà vội kết tội những người vô tội. Chính hành động sai lầm đó có thể dẫn
đến một sai lầm nghiêm trọng : giết chết những con người vô tội, trung
thành với Tổ Quốc. Tào Tháo đã đi vào lịch sử như một kẻ ác chỉ
vì không tìm hiểu sự thật : trên đường bôn tẩu, ở nhà người mổ heo,
thấy quân Tào đã mệt mỏi rã rời, hai vợ chồng mới bàn cách giết heo để
thiết đãi quân Tào. Lòng tốt của họ đã không được báo đáp mà phải nhận
một cái chết oan uổng vì sự nghi ngờ của Tào Tháo cho rằng người nhà họ
định "hành thích" mình. Đó là một tội ác vì không quyết chí tìm hiểu sự
thật. Không tìm hiểu sự thật sẽ bị dằn vặt suốt đời. Tâm lí,
đạo đức của con người sau những hành vi sai trái thường ân hận, tự giày
vò mình, luôn lo lắng, tâm hồn không được thanh thản. Không tìm hiểu sự
thật mà lại hành xử, nếu đúng thì đó là sự may mắn ngẫu nhiên- nếu sai
sẽ bị ân hận suốt cả đời. Nếu người mổ heo kia đúng là có dã tâm muốn
giết Tào mà Tào Tháo hành động như vậy là đúng, tự cứu chính mình nhưng
sự thật không phải như vậy. Tào Tháo đã gây nên một tội ác mà muôn đời
sau còn nhắc mãi. Marx đã từng nói rằng : "Hoài nghi tất cả".
Điều đó không sai bởi có nghi mới có ngộ. Nghi ngờ để rồi biết sự thật.
Bất chấp thế nào cũng phải tìm hiểu sự thật dù phải trải qua nhiều khó
khăn nếu không chúng ta sẽ phải ôm mối nghi ngờ suốt cả một đời.
Tóm lại, câu nói của Enghen thật khái quát nhưng có giá trị: tìm hiểu
sự thật kĩ càng, sẽ hành xử đúng. Ngày nay, đối với lớp trẻ thì điều đó
vô cùng cần thiết, giúp họ biết hành xử với gia đình, bạn bè và với cả
xã hội.
|
|
|
|
giải đáp
|
Tiền tài và hạnh phúc
|
|
|
|
1. Tiền tài Giá trị của thiên tài : tiền của và tiền bạc Dùng để sử dụng và chi tiêu, phục vụ cho cuộc sống, rất quan trọng và hết sức cần thiết. Mặt
trái của đồng tiền : sai khiến con người làm việc sai trái, đổi trắng
thay đen, biến giả thành thật, hủy hoại nhân cách con người. ⇒ chúng ta cần thừa nhận sức mạnh của đồng tiền.
2. Hạnh phúc Hạnh phúc là trạng thái sung sướng khi hoàn toàn đạt được những điều mình muốn. Hạnh phúc được xây dựng trên những giá trị mang ý nghĩa xã hội và tinh thần chân chính. ⇒Làm thế nào để có được hạnh phúc? Hạnh
phúc không phải là sản phẩm, quà tặng từ bên ngoài mà chỉ đến với những
ai thực sự nỗ lực, những ai có trái tim nhân ái, biết trân trọng và yêu
thương con người.
3. Bình luận về mối quan hệ giữa tiền tài và hạnh phúc Trong
hạnh phúc, tiền tài công danh nhiều khi chỉ là sự hư ảo vì nó không có
hiệu lực để sản sinh ra tình yêu, lòng nhân ái, nhân phẩm và óc sáng
tạo. Nếu coi đồng tiền là mục đích cao nhất thì sẽ không chỉ rơi vào
bi kịch mà còn bị hủy hoại về nhân cách, gia đình tan nát, mọi người
khinh bỉ, xa lánh,.... Nhưng nếu biết sử dụng đồng tiền đúng mục đích thì nó sẽ đem lại nhiều niềm vui và hạnh phúc cho con người. ⇒
Điều quan trọng là phải tạo sự hài hòa giữa đời sống vật chất và tinh
thần, muốn làm được điều ấy đòi hỏi con người không ngừng nỗ lực, phấn
đấu học tập, lao động và rèn luyện đạo đức.
|
|
|
|
được thưởng
|
Đăng nhập hàng ngày 10/06/2013
|
|
|
|
|
|