Vẻ đẹp cổ điển thể hiện trong bài thơ Tràng Giang là:- Đề tài cảm hứng+ Đề tài quen thuộc (nỗi buồn của thế hệ văn nghệ sĩ)- Chất liệu thi ca.+ Tác giả sử dụng các hình ảnh quen thuộc như bóng chiều, cánh chim(tín hiệu thẫm mĩ báo hiệu thời gian)+ Từ ngữ: Tràng giang- trường giang, được nói nhiều trong thớ Đường...- Thể lạo bút pháp:- Vẻ đẹp cổ điển trong bài thơ thể hiện qua thể thơ: Thể thơ 7 chữ, cách gieo vần, phối thanh, có âm hưởng thơ Đường. "thuyền về nước lại" "củi một cành khô" "điệp điệp" "song song".......+ Bút pháp thơ Đường: Bút pháp tả thực, thể hiện trực tiếp "buồn điệp điệp" "sầu trăm ngã"HÌ hì! Em chào thầy ạ!
Vẻ đẹp cổ điển thể hiện trong bài thơ Tràng Giang là:- Đề tài cản hứng+ Đề tài quen thuộc (nỗi buồn của thế hệ văn nghệ sĩ)- Chất liệu thi ca.+ Tác giả sử dụng các hình ảnh quen thuộc như bóng chiều, cánh chim(tín hiệu thẫm mĩ báo hiệu thời gian)+ Từ ngữ: Tràng giang- trường giang, được nói nhiều trong thớ Đường...- Thể lạo bút pháp:- Vẻ đẹp cổ điển trong bài thơ thể hiện qua thể thơ: Thể thơ 7 chữ, cách gieo vần, phối thanh, có âm hưởng thơ Đường. "thuyền về nước lại" "củi một cành khô" "điệp điệp" "song song".......+ Bút pháp thơ Đường: Bút pháp tả thực, thể hiện trực tiếp "buồn điệp điệp" "sầu trăm ngã"HÌ hì! Em chào thầy ạ!
Vẻ đẹp cổ điển thể hiện trong bài thơ Tràng Giang là:- Đề tài cả
m hứng+ Đề tài quen thuộc (nỗi buồn của thế hệ văn nghệ sĩ)- Chất liệu thi ca.+ Tác giả sử dụng các hình ảnh quen thuộc như bóng chiều, cánh chim(tín hiệu thẫm mĩ báo hiệu thời gian)+ Từ ngữ: Tràng giang- trường giang, được nói nhiều trong thớ Đường...- Thể lạo bút pháp:- Vẻ đẹp cổ điển trong bài thơ thể hiện qua thể thơ: Thể thơ 7 chữ, cách gieo vần, phối thanh, có âm hưởng thơ Đường. "thuyền về nước lại" "củi một cành khô" "điệp điệp" "song song".......+ Bút pháp thơ Đường: Bút pháp tả thực, thể hiện trực tiếp "buồn điệp điệp" "sầu trăm ngã"HÌ hì! Em chào thầy ạ!