Lão Hoa: Bà ơi bà. Đây rồi. Đây rồi. Tôi mang bánh về cho con đây rồi. Bà ơi...
Bà Hoa: (Vội vả chạy lại). Phúc đức quá. Ông về rồi. Thế bánh của con đâu? Có máu không ông?
Lão Hoa: (Ra hiệu cho bà Hoa nói khẽ): Khẽ chứ, không con nó nghe thấy. Có máu. Máu tươi chảy tong tỏng bà ạ. Máu còn ấm đây này.
Bà Hoa: (mừng rỡ) thôi ông đưa đây tôi vào nướng cho con (cầm bánh chạy vào trong cánh gà)
Lão Hoa: (lại vỗ về thằng Thuyên): Con của cha. Sẽ khỏi ngày thôi. Cố lên con
Thằng Thuyên: (mắt lờ đờ, gật gật)
Bà Hoa: (chạy từ cánh gà ra, mang theo chiếc bánh bao màu đen/xám): Thuyên, ăn đi con. Ăn đi cho nóng
Lão Hoa: Ừ. Ăn đi con. Khỏi ngày thôi.
Thằng Thuyên: (Sau một hồi nghi ngại, liền ăn ngon lành chiếc bánh. Ăn xong, ho lấy ho để)
Bà Hoa: (vuốt ngực con): Không sao đâu con. Không sao đâu. Khỏi ngay thôi mà
Lão Hoa: Bà đỡ con vào trong đi
Bà Hoa: (Dìu thằng Thuyên vào trong cánh gà)
Lão Hoa: Đứng tần ngần. Vẻ lo lắng (đúng lúc đó thì khách kéo đến)
CẢNH 2
"CÂU CHUYỆN QUANH CHÉN TRÀ"
Bác cả Khang cùng vài ba người khách kéo nhau vào quán
Bác cả Khang: (ăn mặc xộc xệch, dữ tợn) Đã ăn chưa. Đỡ rồi chứ?
Lão Hoa: (vội vàng bước lại, tươi cười rót trà và nói): Đa tạ bác cả Khang. Cháu nó ăn rồi. Ăn xong rồi bác a.
Bác cả Khang: Có thế chứ.Cam đoan thế nào cũng khỏi. Bánh bao tẩm máu người đẩm như thế. Lao gì cũng khỏi.
Lão Hoa: (gật gù): Đa tạ bác. Đa tạ bác!
Mấy người khách còn lại: (ngồi cùng bàn với bác cả Khang, cũng gật gù): Đẫm máu cơ đấy. Thế nào cũng khỏi.
Đúng lúc đó có tiếng ho của thằng Thuyên trong nhà vang ra.
Mọi người đều chăm chú dõi vàoMột người trong đám khách nói: Bác Cả này. nghe nói tên phạm hôm nay là người họ Hạ. Con nhà ai thế nhỉ. Tội gì thế hả bác?
Bác cả Khang: Còn con nhà ai nữa. Thằng quỉ sứ, con nhà bà Tứ chứ con nhà ai.
ĐOẠN SAU CỨ THẾ MÀ VIẾT EM NHÉ.
Hết cảnh 2 sang cảnh 3: VÒNG HOA TRÊN NẤM MỘ