Câu 1 (2 điểm):
        Nêu những nét chính về quan điểm sáng tác và phong cách nghệ thuật của tác giả Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh.
Câu 2 (3 điểm):
       Anh/chị hãy viết bài văn ngắn (khoảng 600 chữ), bày tỏ suy nghĩ về ý kiến sau: “Phê phán thái độ thờ ơ ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha, tình đoàn kết”.
Câu 3 (5 điểm):
      Cảm nhận của anh/chị về sự tương đồng và nét độc đáo riêng của hình tượng sông Đà và sông Hương trong hai tác phẩm : “Người lái đò sông Đà” (Nguyễn Tuân) và “Ai đã đặt tên cho dòng sông” (Hoàng Phủ Ngọc Tường).

Bài Làm
Câu 1:   Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ của dân tộc, một người cha già của những người con đất nước Việt Nam. Chúng ta không chỉ biết đến người với một sự nghiệp cách mạng vĩ đại mà bên cạnh đó là một sự nghiệp văn chương đồ sộ, lớn lao. 
  Trong sự nghiệp văn chương của Bác, mỗi tác phẩm có những giá trị, ý nghĩa sâu sắc, và ở đó ta thấy được những quan điểm sáng tác của Bác mà có lẽ chính Bác đã tự đặt ra cho mình.
  "Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận, anh chị em (văn nghệ sĩ) cũng là những chiến sĩ trên mặt trận ấy" Hồ Chí Minh coi nghệ thuật là một vũ khí hiện đại phụng sự đắc lực cho sự nghiệp cách mạng, và đối với những văn nghệ sĩ họ cũng là những người chiến sĩ yêu nước, dùng ngòi bút của mình để đấu tranh góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước.
  Hồ Chí Minh luôn coi trọng tính chân thật và tính dân tộc trong những tác phẩm nghệ thuật. Tính chân thật bắt nguồn từ đời sống, từ thực tế, phản ánh rõ nét cuộc sống đời thường, hiện thực cách mạng, biết phê phán cái xấu, đề cao cái tốt, cái đẹp. Tính dân tộc được thể hiện qua tư tưởng, truyền thống yêu nước cách mạng, phải biết giữ dìn sự trong sáng của tiếng Việt, ngôn ngữ gần gũi, có sự hài hòa.
   Trước khi đặt bút viết Bác thường trăn trở và suy nghĩ nhiều điều, về cách viết, nội dung diễn đạt để hướng tới đối tượng tiếp nhận, trả lời những câu hỏi: Viết cho ai? (đối tượng) Viết để làm gì (mục đích) Viết cái gì? (nội dung) Viết thế nào? ( hình thức).
  => Quan điểm sáng tác của Bác là một quan điểm tiến bộ, và trở thành tấm gương cho nhiều văn nghệ sĩ noi theo, học hỏi được nhiều điều, có ý nghĩa sâu sắc.

 Phong cách nghệ thuật của Bác.
- Phong cách nghệ thuật độc đáo, đa dạng:
   + Văn chính luận của Bác thường ngắn gọn súc tích, lập luận sắc bén, dẫn chứng xác thực, giàu tri thức văn hóa, giàu tính luận chiến, gắn lí luận với thực tiễn, Bác sự dụng một cách có hiệu quả các phương thức diễn đạt thấm đượm tình cảm, giàu hình ảnh, ngôn ngữ hào hùng đanh thép, trữ tình. Trong đó có tác phẩm: Tuyên Ngôn độc lập, một áng văn chính luận đặc sắc.
+ Ở Truyện và kí ngòi bút của Bác được thể hiện một cách sáng tạo và chủ động, vừa có sự châm biếm mỉa mai khá sắc sảo vừa có sự hài hước hóm hĩnh, có nhiều tình huống truyện bất ngờ, giàu ý nghĩa, chất trí tuệ và tính hiện đại thể hiện một cách rõ nét trong truyện ngắn của Bác. Trong các tác phẩm ngòi bút với giọng điệu châm biếm của Bác thể hiện rất sâu sắc trong tác phẩm Vi hành- Châm biếm vua Khải Định.
+ Về thơ ca " Vần thơ Bác vần thơ thép mà vẫn mênh mông bát ngát tình"
Thơ ca của Bác được thể hiện một cách phong phú và đa dạng, có sự kết hợp giữa bút pháp cổ điển và hiện đại, thơ giàu tính trữ tình, chất thép. Có nhiều thể loại với nhiều nội dung ý nghĩa, tuyên truyền vận động, phê phán, pục vụ có hiệu quả cho nhiệm vụ cách mạng, ngôn ngữ trong thơ Bác, mộc mạc bình dị, gần gũi, dễ nhớ, dễ thuộc. Một số tác phẩm tiêu biểu như: Chiều tối, tập thơ Nhật kí trong tù.
   - Phong cách nghệ thuật của Bác đa dạng độc đáo, nhưng đều có sự thống nhất.
+ Cách viết ngắn gọn, súc tích, giản dị, ngôn ngữ giàu hình ảnh, ý nghĩa, sử dụng linh hoạt các thủ pháp nghệ thuật, gửi gắm những bài học, thông điệp có giá trị.

Câu 2:  Khi bạn bước vào một khu vườn, điều đầu tiên mà bạn nhìn thấy đó là nhưng bông hoa xinh đẹp ngát hương, tỏa ánh sắc dưởi nắng mặt trời, bạn tiếp tục nhìn khu vườn và òa lên một tiếng khi bạn thấy những chú ong đang hút mật trên những đài nhụy vàng óng, những chú bươm bướm xinh xinh bay rập rờn đầy quyến rũ và bạn vẫn cố tiếp tục để nhìn thấy còn gì trong khu vườn này nữa...ồ những con sâu xấu xí nó đang phá hoại những lá non mới nảy, những con bọ, và thậm chí còn có những con vật kinh khủng khác nằm sâu trong khu vườn ấy...! Vậy bạn nghĩ gì? Cái xấu và cái tốt luôn tồn tại và đi song song với nhau, chúng cùng bổ sung cho nhau và phát triễn, cuộc sống của chúng ta cũng giống như khu vườn kia, nó cũng có những cái xấu, những mặt trái của xã hội, nhưng bên cạnh đó ta vẫn tìm thấy những cái tốt, cái đẹp...Chính vì thế để tồn tại bạn cần biết tìm cho mình một gải pháp hữu hiệu. Có ý kiến cho rằng: "| Phê phán thái độ thờ ơ ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha tình đoàn kết" Vậy đó không phải là cách tốt nhất để ta chung sống giữa cái xấu và cái tốt sao?

   Cuộc sống ngày một hiện đại và phát triễn, con người cứ chạy theo những giá trị vật chất tầm thường, lao vào cuộc sống mưu sinh mà làm tha hóa đạo đức, họ không còn một chú thời gian nào để ngồi và ngẫm lại những gì mình đã làm, và xem mình đang sống như thế nào! Chính vì thế mà nhân cách của con người cũng đang dần mất đi thay vào đó là những phẩm chất hành động thiếu văn hóa, mất đạo đức.

 Vậy ta hiểu thế nào về thái độ thờ ơ ghẻ lạnh? Đó là một thái độ vô cảm, con người như bị chai sạn cảm xúc, không còn tình thương và lòng nhân ái, vậy điều đó biểu hiện như thế nào? Một cụ già đang đi trên đường không may bị vấp ngã, chẳng ai thèm để ý để mà giúp cụ đứng dậy, một em bé lạc mẹ khóc giữa đường phố, cũng chẳng ai rảnh để mà tìm mẹ cho đứa trẻ, một phụ nữ khuyết tật, có bề ngoài xấu xí hàng ngày chị vẫn đối diện với những ánh mắt khinh rẽ, cười nhạo, giễu cợt của những người qua đường, học coi chị như một trò đùa quái gởn. Đó không phải là những thái độ thờ ơ ghẻ lạnh sao? Còn nhiều và rất rất nhiều những hành dộng khác nữa để cho ta thấy được những cái xấu ấy, đã và đang ăn dần, sâu vào mỗi con người, ở đây tôi chỉ kẻ ra một vài biểu hiện, từng ấy cũng đủ để chứng minh được con người đang có cách cư xử, và một thái độ sống như thế nào.
 Vậy như thế nào là lòng vị tha, tình đoàn kết? Lòng vị tha đó chính là sự thông cảm sẻ chia, tình yêu thương con người,tình đoàn kết đó là sự gắn bó gần gũi, cùng giúp đỡ nhau vượt qua mọi khó khăn,thách thức của cuộc sống, lòng vị tha và tình đoàn kết thể hiện qua những hành động cư xử cao đẹp và có văn hóa, trong cuộc sống hàng ngày bạn phải biết sống thế nào cho phù hợp, sống làm sao để bạn cảm nhận được nó, và sống thật có ý nghĩa, không vội vàng, mà phải biết đi và dừng lại đúng lúc, bạn sẽ có thời gian để nhìn thấy một cụ già vấp ngã, bạn dừng lại và đưa bàn tay của mình nâng đỡ bà dậy, một hành dộng đơn giản nhưng đó là một hành động cao thượng, bạn sống không phải chỉ riêng cho bản thân mà còn sống vì mọi người lúc ấy, bạn sẽ cảm nhận được cuộc sống này đáng yêu thế nào, bạn biết bế đứa trẻ lên tay và sẵn sàng lau những giọt nước mắt lăn trên đôi má, bạn sẵn sàng tìm mẹ cho đứa trẻ và trao nó tận tay cho người mẹ. Nếu bạn biết yêu thương, biết cảm thông, biết chia sẽ nỗi đau mất mát của người khác, đau nỗi đau của chính họ, thì bạn sẽ không bao giờ cười nhạo, khinh thường ai cả, khi bạn đi qua một người khuyết tật, bạn phải làm gì? làm việc gì mà người ấy có thể hạnh phúc, có thể ấm áp, học cảm thấy xũng quanh mình còn có nhiều và rất nhiều những người luôn an ủi động viên bạn.
   Các bạn thấy đấy, không có một cái gì là hoàn hảo cả, đối với bản thân chúng ta cũng vậy, cũng có những ưu điểm và nhược điểm, cũng có cái xấu và cái tốt, vì thế mỗi người cần có một cách riêng để hoàn thiện bản thân mình, để khi nào phần 'người"lớn hơn phần "con".
    Nói đến đây chúng ta đã hiểu được phần nào về cái xấu và cái tốt, ranh giới giữa chúng rất mỏng manh, người xưa đã từng có câu "nhân chi sơ tánh bổn thiện" chính vì lẽ đó cúng ta phải biết sống làm sao thật tốt, và giữ dìn lương tâm đạo đức của mình. Vậy tại sao lại nói biết phê phán cái xấu cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi cái đẹp, có nghĩa là biết phê phán thái độ thờ ơ, ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha tình đoàn kết?
  Như ta đã nói cái xấu và cái tốt luôn đi đôi và tồn tại với nhau và không bao giờ có thể tách bỏ một thứ nào được bởi vì đó là quy luật sẵn có của tự nhiên, vì thế chỉ còn cách là ta chung sống và làm thế nào đó để làm hạn chế nó.  Trong cuộc sống hằng ngày cũng như trong công việc nếu ta biết lên tiếng, biết đứng lên đấu tranh, phê phán những hành động, những việc làm sai trái, những hành vi vi phạm đạo đức thì chính ta cũng đang tự hoàn thiện bản thân mình, và đang giúp người khác tìm lại và hoàn thiện bản thân họ, người ta vẫn thường nói " đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại" Vậy khi bạn biết phê phán họ, sau những lỗi lầm ấy, người ta biết nhận ra lỗi lầm củ mình và biết quay đầu trở lại, biết tu chí để trở thành người tốt với những việc làm tốt. 
  Khi bạn thấy những hành động những cử chỉ, những việc làm... đẹp, bạn học được nhiều điều từ đó, bạn lên tiếng ủng hộ, và ca ngợi những hành động ấy, phải chăng bạn cũng đang hoàn thiện bản thân mình? Nói tóm lại việc bạn phê phán cái xấu và ca ngợi cái đẹp đều có ý nghĩa là hướng đến cái chân thiện mĩ, đều có ý nghĩa quan trọng và cần thiết.
    Với cuộc sống hiện tại, bạn hãy dành cho mình một chút thời gian để nhìn lại bản thân, Bạn hãy tự đặt ra cho mình những câu hỏi và tụ trả lời : bạn đang có một cuộc sống như thế nào? bạn sống ra sao? và bạn đã làm được gì cho chính mình và những người xung quanh? Mỗi chúng ta phải có lí tưởng sống cao đẹp "hạnh phúc không thể xây dựng trên nỗi đau khổ của người khác" "sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình" Tố Hữu. Tránh xa lối sống thực dụng, vô cảm, biết phê phán, lên án những cái xấu, đen tối, mặt sau của quồng quay cuộc sống.
Câu 3. 

Câu 1:  
Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ của dân tộc, một người cha già của những người con đất nước Việt Nam. Chúng ta không chỉ biết đến người với một sự nghiệp cách mạng vĩ đại mà bên cạnh đó là một sự nghiệp văn chương đồ sộ, lớn lao. 
  Trong sự nghiệp văn chương của Bác, mỗi tác phẩm có những giá trị, ý nghĩa sâu sắc, và ở đó ta thấy được những quan điểm sáng tác của Bác mà có lẽ chính Bác đã tự đặt ra cho mình.
  "Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận, anh chị em (văn nghệ sĩ) cũng là những chiến sĩ trên mặt trận ấy" Hồ Chí Minh coi nghệ thuật là một vũ khí hiện đại phụng sự đắc lực cho sự nghiệp cách mạng, và đối với những văn nghệ sĩ họ cũng là những người chiến sĩ yêu nước, dùng ngòi bút của mình để đấu tranh góp phần xây dựng và bảo vệ đất nước.
  Hồ Chí Minh luôn coi trọng tính chân thật và tính dân tộc trong những tác phẩm nghệ thuật. Tính chân thật bắt nguồn từ đời sống, từ thực tế, phản ánh rõ nét cuộc sống đời thường, hiện thực cách mạng, biết phê phán cái xấu, đề cao cái tốt, cái đẹp. Tính dân tộc được thể hiện qua tư tưởng, truyền thống yêu nước cách mạng, phải biết giữ dìn sự trong sáng của tiếng Việt, ngôn ngữ gần gũi, có sự hài hòa.
   Trước khi đặt bút viết Bác thường trăn trở và suy nghĩ nhiều điều, về cách viết, nội dung diễn đạt để hướng tới đối tượng tiếp nhận, trả lời những câu hỏi: Viết cho ai? (đối tượng) Viết để làm gì (mục đích) Viết cái gì? (nội dung) Viết thế nào? ( hình thức).
  => Quan điểm sáng tác của Bác là một quan điểm tiến bộ, và trở thành tấm gương cho nhiều văn nghệ sĩ noi theo, học hỏi được nhiều điều, có ý nghĩa sâu sắc.
Phong cách nghệ thuật của Bác.
- Phong cách nghệ thuật độc đáo, đa dạng:
   + Văn chính luận của Bác thường ngắn gọn súc tích, lập luận sắc bén, dẫn chứng xác thực, giàu tri thức văn hóa, giàu tính luận chiến, gắn lí luận với thực tiễn, Bác sự dụng một cách có hiệu quả các phương thức diễn đạt thấm đượm tình cảm, giàu hình ảnh, ngôn ngữ hào hùng đanh thép, trữ tình. Trong đó có tác phẩm: Tuyên Ngôn độc lập, một áng văn chính luận đặc sắc.
+ Ở Truyện và kí ngòi bút của Bác được thể hiện một cách sáng tạo và chủ động, vừa có sự châm biếm mỉa mai khá sắc sảo vừa có sự hài hước hóm hĩnh, có nhiều tình huống truyện bất ngờ, giàu ý nghĩa, chất trí tuệ và tính hiện đại thể hiện một cách rõ nét trong truyện ngắn của Bác. Trong các tác phẩm ngòi bút với giọng điệu châm biếm của Bác thể hiện rất sâu sắc trong tác phẩm Vi hành- Châm biếm vua Khải Định.
+ Về thơ ca " Vần thơ Bác vần thơ thép mà vẫn mênh mông bát ngát tình"
Thơ ca của Bác được thể hiện một cách phong phú và đa dạng, có sự kết hợp giữa bút pháp cổ điển và hiện đại, thơ giàu tính trữ tình, chất thép. Có nhiều thể loại với nhiều nội dung ý nghĩa, tuyên truyền vận động, phê phán, pục vụ có hiệu quả cho nhiệm vụ cách mạng, ngôn ngữ trong thơ Bác, mộc mạc bình dị, gần gũi, dễ nhớ, dễ thuộc. Một số tác phẩm tiêu biểu như: Chiều tối, tập thơ Nhật kí trong tù.
   - Phong cách nghệ thuật của Bác đa dạng độc đáo, nhưng đều có sự thống nhất.
+ Cách viết ngắn gọn, súc tích, giản dị, ngôn ngữ giàu hình ảnh, ý nghĩa, sử dụng linh hoạt các thủ pháp nghệ thuật, gửi gắm những bài học, thông điệp có giá trị.
Nhận xét:
   - Em làm đủ các ý cơ bản nhưng cách viết thì chưa ổn lắm. Đây là dạng đề tái hiện nên cần rõ ràng, khúc triết từng ý. Chẳng hạn ý quan điểm sáng tác của Bác có 3 nội dung cơ bản nên triển khai rõ ra thành từng đoạn văn. Thường là đưa luận điểm trước rồi lấy dẫn chứng sau. Đừng đưa dẫn chứng:
"Văn hóa nghệ thuật cũng là một mặt trận, anh chị em (văn nghệ sĩ) cũng là những chiến sĩ trên mặt trận ấy" rồi mới phân tích, như thế dễ rời rạc ý.
   - Cách mở bài:
"Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ của dân tộc, một người cha già của những người con đất nước Việt Nam. Chúng ta không chỉ biết đến người với một sự nghiệp cách mạng vĩ đại mà bên cạnh đó là một sự nghiệp văn chương đồ sộ, lớn lao. 
  Trong sự nghiệp văn chương của Bác, mỗi tác phẩm có những giá trị, ý nghĩa sâu sắc, và ở đó ta thấy được những quan điểm sáng tác của Bác mà có lẽ chính Bác đã tự đặt ra cho mình" Không ổn lắm. Câu đầu nên nêu trực tiếp: Hồ Chí Minh - vị lãnh tụ  thiên tài của dân tộc - người cha già kính yêu của những người con đất Việt. Người không chỉ có một sự nghiệp cách mạng vĩ đại mà còn có một sự nghiệp văn chương đồ sộ, lớn lao... (Như thế đỡ rờm rà hơn em ạ). Cần xem lại cả câu: mà có lẽ chính Bác đã tự đặt ra cho mình.

Câu 2: 
Khi bạn bước vào một khu vườn, điều đầu tiên mà bạn nhìn thấy đó là nhưng bông hoa xinh đẹp ngát hương, tỏa ánh sắc dưởi nắng mặt trời, bạn tiếp tục nhìn khu vườn và òa lên một tiếng khi bạn thấy những chú ong đang hút mật trên những đài nhụy vàng óng, những chú bươm bướm xinh xinh bay rập rờn đầy quyến rũ và bạn vẫn cố tiếp tục để nhìn thấy còn gì trong khu vườn này nữa...ồ những con sâu xấu xí nó đang phá hoại những lá non mới nảy, những con bọ, và thậm chí còn có những con vật kinh khủng khác nằm sâu trong khu vườn ấy...! Vậy bạn nghĩ gì? Cái xấu và cái tốt luôn tồn tại và đi song song với nhau, chúng cùng bổ sung cho nhau và phát triễn, cuộc sống của chúng ta cũng giống như khu vườn kia, nó cũng có những cái xấu, những mặt trái của xã hội, nhưng bên cạnh đó ta vẫn tìm thấy những cái tốt, cái đẹp...Chính vì thế để tồn tại bạn cần biết tìm cho mình một gải pháp hữu hiệu. Có ý kiến cho rằng: "| Phê phán thái độ thờ ơ ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha tình đoàn kết" Vậy đó không phải là cách tốt nhất để ta chung sống giữa cái xấu và cái tốt sao?

   Cuộc sống ngày một hiện đại và phát triễn, con người cứ chạy theo những giá trị vật chất tầm thường, lao vào cuộc sống mưu sinh mà làm tha hóa đạo đức, họ không còn một chú thời gian nào để ngồi và ngẫm lại những gì mình đã làm, và xem mình đang sống như thế nào! Chính vì thế mà nhân cách của con người cũng đang dần mất đi thay vào đó là những phẩm chất hành động thiếu văn hóa, mất đạo đức.

 Vậy ta hiểu thế nào về thái độ thờ ơ ghẻ lạnh? Đó là một thái độ vô cảm, con người như bị chai sạn cảm xúc, không còn tình thương và lòng nhân ái, vậy điều đó biểu hiện như thế nào? Một cụ già đang đi trên đường không may bị vấp ngã, chẳng ai thèm để ý để mà giúp cụ đứng dậy, một em bé lạc mẹ khóc giữa đường phố, cũng chẳng ai rảnh để mà tìm mẹ cho đứa trẻ, một phụ nữ khuyết tật, có bề ngoài xấu xí hàng ngày chị vẫn đối diện với những ánh mắt khinh rẽ, cười nhạo, giễu cợt của những người qua đường, học coi chị như một trò đùa quái gởn. Đó không phải là những thái độ thờ ơ ghẻ lạnh sao? Còn nhiều và rất rất nhiều những hành dộng khác nữa để cho ta thấy được những cái xấu ấy, đã và đang ăn dần, sâu vào mỗi con người, ở đây tôi chỉ kẻ ra một vài biểu hiện, từng ấy cũng đủ để chứng minh được con người đang có cách cư xử, và một thái độ sống như thế nào.
 Vậy như thế nào là lòng vị tha, tình đoàn kết? Lòng vị tha đó chính là sự thông cảm sẻ chia, tình yêu thương con người,tình đoàn kết đó là sự gắn bó gần gũi, cùng giúp đỡ nhau vượt qua mọi khó khăn,thách thức của cuộc sống, lòng vị tha và tình đoàn kết thể hiện qua những hành động cư xử cao đẹp và có văn hóa, trong cuộc sống hàng ngày bạn phải biết sống thế nào cho phù hợp, sống làm sao để bạn cảm nhận được nó, và sống thật có ý nghĩa, không vội vàng, mà phải biết đi và dừng lại đúng lúc, bạn sẽ có thời gian để nhìn thấy một cụ già vấp ngã, bạn dừng lại và đưa bàn tay của mình nâng đỡ bà dậy, một hành dộng đơn giản nhưng đó là một hành động cao thượng, bạn sống không phải chỉ riêng cho bản thân mà còn sống vì mọi người lúc ấy, bạn sẽ cảm nhận được cuộc sống này đáng yêu thế nào, bạn biết bế đứa trẻ lên tay và sẵn sàng lau những giọt nước mắt lăn trên đôi má, bạn sẵn sàng tìm mẹ cho đứa trẻ và trao nó tận tay cho người mẹ. Nếu bạn biết yêu thương, biết cảm thông, biết chia sẽ nỗi đau mất mát của người khác, đau nỗi đau của chính họ, thì bạn sẽ không bao giờ cười nhạo, khinh thường ai cả, khi bạn đi qua một người khuyết tật, bạn phải làm gì? làm việc gì mà người ấy có thể hạnh phúc, có thể ấm áp, học cảm thấy xũng quanh mình còn có nhiều và rất nhiều những người luôn an ủi động viên bạn.
   Các bạn thấy đấy, không có một cái gì là hoàn hảo cả, đối với bản thân chúng ta cũng vậy, cũng có những ưu điểm và nhược điểm, cũng có cái xấu và cái tốt, vì thế mỗi người cần có một cách riêng để hoàn thiện bản thân mình, để khi nào phần 'người"lớn hơn phần "con".
    Nói đến đây chúng ta đã hiểu được phần nào về cái xấu và cái tốt, ranh giới giữa chúng rất mỏng manh, người xưa đã từng có câu "nhân chi sơ tánh bổn thiện" chính vì lẽ đó cúng ta phải biết sống làm sao thật tốt, và giữ dìn lương tâm đạo đức của mình. Vậy tại sao lại nói biết phê phán cái xấu cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi cái đẹp, có nghĩa là biết phê phán thái độ thờ ơ, ghẻ lạnh đối với con người cũng quan trọng và cần thiết như ca ngợi lòng vị tha tình đoàn kết?
  Như ta đã nói cái xấu và cái tốt luôn đi đôi và tồn tại với nhau và không bao giờ có thể tách bỏ một thứ nào được bởi vì đó là quy luật sẵn có của tự nhiên, vì thế chỉ còn cách là ta chung sống và làm thế nào đó để làm hạn chế nó.  Trong cuộc sống hằng ngày cũng như trong công việc nếu ta biết lên tiếng, biết đứng lên đấu tranh, phê phán những hành động, những việc làm sai trái, những hành vi vi phạm đạo đức thì chính ta cũng đang tự hoàn thiện bản thân mình, và đang giúp người khác tìm lại và hoàn thiện bản thân họ, người ta vẫn thường nói " đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại" Vậy khi bạn biết phê phán họ, sau những lỗi lầm ấy, người ta biết nhận ra lỗi lầm củ mình và biết quay đầu trở lại, biết tu chí để trở thành người tốt với những việc làm tốt. 
  Khi bạn thấy những hành động những cử chỉ, những việc làm... đẹp, bạn học được nhiều điều từ đó, bạn lên tiếng ủng hộ, và ca ngợi những hành động ấy, phải chăng bạn cũng đang hoàn thiện bản thân mình? Nói tóm lại việc bạn phê phán cái xấu và ca ngợi cái đẹp đều có ý nghĩa là hướng đến cái chân thiện mĩ, đều có ý nghĩa quan trọng và cần thiết.
    Với cuộc sống hiện tại, bạn hãy dành cho mình một chút thời gian để nhìn lại bản thân, Bạn hãy tự đặt ra cho mình những câu hỏi và tụ trả lời : bạn đang có một cuộc sống như thế nào? bạn sống ra sao? và bạn đã làm được gì cho chính mình và những người xung quanh? Mỗi chúng ta phải có lí tưởng sống cao đẹp "hạnh phúc không thể xây dựng trên nỗi đau khổ của người khác" "sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình" Tố Hữu. Tránh xa lối sống thực dụng, vô cảm, biết phê phán, lên án những cái xấu, đen tối, mặt sau của quồng quay cuộc sống.
NHẬN XÉT:
Bài viết này có cảm xúc, rất hay, không biết em có tham khảo thêm ở đâu không? hi hi. Thầy chỉ lưu ý là phần mở bài hơi dài. Và việc trích câu: "Nhân chi sơ tánh bổn thiện " là không ổn, đây là tiếng địa phương. Chính xác phải là: "Nhân chi sơ tính bản thiện "

Từ xưa đến nay đã có rất nhiều dòng sông đi vào các tác phẩm văn học, mỗi dòng sông mang một vẻ đẹp riêng đầy ấn tượng ( Sông Đuống- Hoàng Nhuận cầm, con sông quê hương của Tế hanh, sông Thương, sông Hồng.........)
- Nhắc đến các con sông không thể không kể đến sông Đà trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân, Sông Hương trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường, ở hai con sông ta thấy được giữa chúng có nét tương đồng và sự khác biệt.
Thân bài:  - Người lái đò sông đà được trích trong tập sông Đà của Nguyễn Tuân là một thành quả nghệ thuật đẹp đẽ của tác giả sau một chuyến đi đầy gian khổ lên rừng núi Tây bắc.
- Ở trong tác phẩm ta cảm nhận được một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ trữ tình, với những con người lao động chất phác thật thà.
+ Trên thực tế, sông Đà là một con sông lớn, với vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng không kém sự thơ mộng, để chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp của nó đã là rất khó, thế nhưng Nguyễn Tuân đã sử dụng ngòi bút công phu của mình " nhốt được" con sông Đà nằm im trên từng trang sách.
- Còn đến với sông Hương bên thành phố Huế mộng mơ ta không khỏi thốt lên tiếng lòng của mình, một vẻ đẹp vừa kín đáo, e lệ, nhưng ấn nấp đằng sau ấy là một sự mạnh mẽ quyết liệt.
- Tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông là một tùy bút đặc sắc của Hoàng Phủ Ngọc tường, được sáng tác vào ngày1/4 in trong tập sách cùng tên tại thành phố Huế.
- Ở hai con sông ta đều thấy một nét chung đó là đều mang hai tính cách, hai vẻ đẹp đối lập nhau, nhưng lại có sự hòa hợp tạo nên một con sông văn vô cùng cuốn hút với sự kết hợp giữa vẻ đẹp trữ tình lãng mạn và hoang sơ, hùng vĩ.
** Vẻ đẹp trữ tình, thơ mộng:
- Sông Đà: + Từ trên cao nhìn xuống: sông Đà được ví như "cái dây thừng ngoằn ngoèo, một mĩ nhân trẻ trung xuân sắc "sông Đà tuôn dài, tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mấy trời tấy bắc, bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn màu khói mèo đốt nương xuân"
+ Vào mùa xuân sông Đà với dòng nước trong xanh "dòng xanh ngọc bích" vào mùa thu nó mang một màu sắc khác có vẻ dữ dằn hơn " lừ lừ chín đỏ như da mặt người bầm đi vì rượu bữa",  và cũng chưa bao giờ nhà văn nhìn thấy "sông Đà là đen như thực dân Pháp đã đè ....mực tây vào"
=> Tác giả đã vẻ nên một dòng sông với vẻ đẹp khó có thể chê vào đâu được, qua đó cũng là tiếng lòng của tác giả muốn bày tỏ tình yêu của mình đến con sông, niềm tự hào về vẻ đẹp con sông xứ sở.
- Sau một chuyến dài "ở rừng đi núi": Nhà văn được gặp lại con sông trong khoảng một thời gian xa cách, gặp lại như mọt người bạn, một "cố nhân", ở lần này, bức tranh con sông Đà lại được tác giả tô thêm, bổ sung thêm với những vẻ đẹp khác ""tôi nhìn cái miếng sáng.........một màu nắng tháng ba Đường thi "yên hoa tam nguyệt há dương châu" bờ sông Đà, bãi sông Đà chuồn chuồn, bươm bướm trên sông Đà, những vẻ đẹp ấy khiến cho tác giả không khỏi thốt lên thành lời "Chao ôi.........như nối lại chiêm bao đứt quãng"
- Khi thuyền tôi, trôi trên sông Đà:  + Lần này tác giả nhìn con sông đà ở cự li gần hơn, có thể gọi là cận cảnh, khi con thuyền được lướt trên dòng sông, một bức tranh cổ kính, tĩnh lặng, thanh bình, gợi về một thời quá khứ xa xôi " Cảnh ven sông ở đây lặng tờ.....đến thế mà thôi" "bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử.....cổ tích tuổi xưa"
+ Một bức tranh thiên nhiên căng tràn sức sống ở hai bên bờ sông : " cỏ gianh đồi núi đang ra những nõn búp" "nương ngô nhú lên mấy lá ngô non đầu mùa"....
** Sông Đà một bức tranh thiên nhiên hoành tráng dữ dội.
- Cảnh đá bờ sông Đà "đá dựng vách thành"có chỗ " đá chẹt lòng sông như một cái yết hầu"...................
- Những nghềnh thác những cái hút nước:
+ Ở quãng mặt ghềnh Hát Lóng (dẫn chứng)
+ quãng tà Mường Vát (dẫn chứng)
- Âm thanh tiếng nước thác; Nhà văn đã nhân hóa con sông biến nó thành một sinh vật sống với diện mạo tiếng hét ghê rợn (dẫn chứng)
- Đá trên sông hiểm ác: "Đá ở đây............nó bày thạch trận trên sông"
- Nghệ thuật.
 - Ta vừa cảm nhận vẻ đẹp con sông Đà trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân, vậy ở con sông Hương của HPNT cũng cùng vẻ đẹp ấy nó thể hiện bộc lộ như thế nào!
*Vẻ đẹp mạnh mẽ, hùng vĩ, hoang sơ ở thượng lưu.
- Sông Hương một bản trường ca của rừng già: "Rầm rộ giữa những bóng cây đại ngàn và mãnh liệt qua những ghềnh thác cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn"
+ Rừng già đã hun đúc cho nó một bản lĩnh gan dạ, một tâm hồn tự dom trong sáng.
* Con sông mạng vẻ đẹp thơ mộng trữ tình.
- Sông Hương một cô gái Di- gan phóng khoáng và man dại (dẫn chứng)
- Sông Hương người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở (dẫn chứng)
* Sông Hương ở ngoại vi thành phố.
- Sông Hương người gái đẹp "bừng tĩnh sau một giấc ngủ dài"
+
+
- Sông Hương vẻ đẹp trầm mặc như triết lí như cổ thi.
+

*Sông Hương giữa lòng thanh phố Huế.
- Sông Hương điệu slow tình cảm dành riêng cho Huế.
+
+
+
+
* Sông Hương người tài tử đánh đàn lúc đêm khuya
+
+
* sông Hương người tình dịu dàng chung thủy.
+
+
=> Sông Hương mang một vẻ đẹp trữ tình say đắm, thơ mộng, bằng nghệ thuật tiêu biểu là nhan hóa tác giả đã miêu tả mọt cách sinh động và độc đáo.
- Phải có một tình yêu sâu sắc với quê hương đất nước, một tình yêu mãnh liệt với thiên nhiên đất nước, một tình yêu sâu đậm đến thế thì NT và HPNT mới có được những cảm nhận tinh tế, tỉ mĩ, tổng quát một cách sắc nét về dòng sông của mình. Qua đó hai tác giả cùng bộc lộ niềm tự hào, vui sướng của mình về vẻ đẹp của quê hương đất nước.
- Ở trên người đọc đã có những cung bậc cảm xúc, những rung động trong tâm hồn mình, trước nhưng vẻ đẹp chung của hai dòng sông hiền hòa- mạnh mẽ.
 Vậy ở sông Hương và sông Đà có những nét gì khác biệt, tạo nên sự độc đáo, nét riêng cho phong cách của mình?
- Mặc dù ta thấy sông Hương và sông Đà đều có điểm chung là nổi bật giữa hai tính cách đối lập mà ta đã nói trên nhưng ở cách bộc lộ, phô bày những vẻ đẹp ấy không giống nhau, mỗi dòng sông có một hình thái riêng..........
+ở sông Đà ta thấy giữa hai tính cách ấy, tính cách nỗi trội nhất đó là hùng vĩ, hoành tráng, giữ dội.
+ ở sông Hương vẻ đẹp thơ mộng, lãng mạn lại là chủ đạo
+ Sông Đà, nằm ở rừng núi Tây Bắc một vẻ đẹp hoang sơ, bình dị của thiên nhiên.
+ Sông Hương nằm dọc bên thành phố Huế, được đùm bọc, tôn tạo bởi con người.
- Nguyễn Tuân và HPNT tuy có sử dụng một số biện pháp tu từ giống nhau, nhưng ở mỗi tác giả có một phong cách đặc trưng nghệ thuật riêng.
- Kết luận, nêu tổng quát lại vẫn đề.
Kết Bài: - Vẻ đẹp của hai dòng sông vẫn tồn tại và mãi là những trang văn đẹp đầy cuốn hút, tạo nên phong cách cho hai nhà văn.
- Bồi dưỡng tình yêu đối với non sông đất nước.
NHẬN XÉT: Câu này dàn ý cũng ok đấy. Nhưng thầy thấy em chưa nói đến sự khác biệt ở chỗ: HPNT khám phá vẻ đẹp sông hương trong mối quan hệ với các bình diện như văn hóa, lịch sử.... Còn ở Nguyễn Tuân thì điều đó không rõ nét.  Và hình như em cũng chưa nhấn mạnh ý cả hai nhà văn đều nhìn nhận con sông như những sinh thể có tâm hồn - một tâm hồn đa dạng, phong phú...(Em xem thầy nx có đúng ko thì bổ sung thêm nhé)
  Thầy ơi! Em lập dàn ý thôi thầy nhé! Vì không có thời gian nhiều nên em không thể làm thành một bài văn hoàn chỉnh, đây là hướng làm của em, thầy thấy theo hướng này có giải quyết được vẫn đề ko.

 Bài làm
Mở bài:  - Từ xưa đến nay đã có rất nhiều dòng sông đi vào các tác phẩm văn học, mỗi dòng sông mang một vẻ đẹp riêng đầy ấn tượng ( Sông Đuống- Hoàng Nhuận cầm, con sông quê hương của Tế hanh, sông Thương, sông Hồng.........)
- Nhắc đến các con sông không thể không kể đến sông Đà trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân, Sông Hương trong tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường, ở hai con sông ta thấy được giữa chúng có nét tương đồng và sự khác biệt.
Thân bài:  - Người lái đò sông đà được trích trong tập sông Đà của Nguyễn Tuân là một thành quả nghệ thuật đẹp đẽ của tác giả sau một chuyến đi đầy gian khổ lên rừng núi Tây bắc.
- Ở trong tác phẩm ta cảm nhận được một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ trữ tình, với những con người lao động chất phác thật thà.
+ Trên thực tế, sông Đà là một con sông lớn, với vẻ đẹp hùng vĩ nhưng cũng không kém sự thơ mộng, để chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp của nó đã là rất khó, thế nhưng Nguyễn Tuân đã sử dụng ngòi bút công phu của mình " nhốt được" con sông Đà nằm im trên từng trang sách.
- Còn đến với sông Hương bên thành phố Huế mộng mơ ta không khỏi thốt lên tiếng lòng của mình, một vẻ đẹp vừa kín đáo, e lệ, nhưng ấn nấp đằng sau ấy là một sự mạnh mẽ quyết liệt.
- Tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông là một tùy bút đặc sắc của Hoàng Phủ Ngọc tường, được sáng tác vào ngày1/4 in trong tập sách cùng tên tại thành phố Huế.
- Ở hai con sông ta đều thấy một nét chung đó là đều mang hai tính cách, hai vẻ đẹp đối lập nhau, nhưng lại có sự hòa hợp tạo nên một con sông văn vô cùng cuốn hút với sự kết hợp giữa vẻ đẹp trữ tình lãng mạn và hoang sơ, hùng vĩ.
** Vẻ đẹp trữ tình, thơ mộng:
- Sông Đà: + Từ trên cao nhìn xuống: sông Đà được ví như "cái dây thừng ngoằn ngoèo, một mĩ nhân trẻ trung xuân sắc "sông Đà tuôn dài, tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đầu tóc chân tóc ẩn hiện trong mấy trời tấy bắc, bung nở hoa ban hoa gạo tháng hai và cuồn cuộn màu khói mèo đốt nương xuân"
+ Vào mùa xuân sông Đà với dòng nước trong xanh "dòng xanh ngọc bích" vào mùa thu nó mang một màu sắc khác có vẻ dữ dằn hơn " lừ lừ chín đỏ như da mặt người bầm đi vì rượu bữa",  và cũng chưa bao giờ nhà văn nhìn thấy "sông Đà là đen như thực dân Pháp đã đè ....mực tây vào"
=> Tác giả đã vẻ nên một dòng sông với vẻ đẹp khó có thể chê vào đâu được, qua đó cũng là tiếng lòng của tác giả muốn bày tỏ tình yêu của mình đến con sông, niềm tự hào về vẻ đẹp con sông xứ sở.
- Sau một chuyến dài "ở rừng đi núi": Nhà văn được gặp lại con sông trong khoảng một thời gian xa cách, gặp lại như mọt người bạn, một "cố nhân", ở lần này, bức tranh con sông Đà lại được tác giả tô thêm, bổ sung thêm với những vẻ đẹp khác ""tôi nhìn cái miếng sáng.........một màu nắng tháng ba Đường thi "yên hoa tam nguyệt há dương châu" bờ sông Đà, bãi sông Đà chuồn chuồn, bươm bướm trên sông Đà, những vẻ đẹp ấy khiến cho tác giả không khỏi thốt lên thành lời "Chao ôi.........như nối lại chiêm bao đứt quãng"
- Khi thuyền tôi, trôi trên sông Đà:  + Lần này tác giả nhìn con sông đà ở cự li gần hơn, có thể gọi là cận cảnh, khi con thuyền được lướt trên dòng sông, một bức tranh cổ kính, tĩnh lặng, thanh bình, gợi về một thời quá khứ xa xôi " Cảnh ven sông ở đây lặng tờ.....đến thế mà thôi" "bờ sông hoang dại như một bờ tiền sử.....cổ tích tuổi xưa"
+ Một bức tranh thiên nhiên căng tràn sức sống ở hai bên bờ sông : " cỏ gianh đồi núi đang ra những nõn búp" "nương ngô nhú lên mấy lá ngô non đầu mùa"....
** Sông Đà một bức tranh thiên nhiên hoành tráng dữ dội.
- Cảnh đá bờ sông Đà "đá dựng vách thành"có chỗ " đá chẹt lòng sông như một cái yết hầu"...................
- Những nghềnh thác những cái hút nước:
+ Ở quãng mặt ghềnh Hát Lóng (dẫn chứng)
+ quãng tà Mường Vát (dẫn chứng)
- Âm thanh tiếng nước thác; Nhà văn đã nhân hóa con sông biến nó thành một sinh vật sống với diện mạo tiếng hét ghê rợn (dẫn chứng)
- Đá trên sông hiểm ác: "Đá ở đây............nó bày thạch trận trên sông"
- Nghệ thuật.
 - Ta vừa cảm nhận vẻ đẹp con sông Đà trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân, vậy ở con sông Hương của HPNT cũng cùng vẻ đẹp ấy nó thể hiện bộc lộ như thế nào!
*Vẻ đẹp mạnh mẽ, hùng vĩ, hoang sơ ở thượng lưu.
- Sông Hương một bản trường ca của rừng già: "Rầm rộ giữa những bóng cây đại ngàn và mãnh liệt qua những ghềnh thác cuộn xoáy như cơn lốc vào những đáy vực bí ẩn"
+ Rừng già đã hun đúc cho nó một bản lĩnh gan dạ, một tâm hồn tự dom trong sáng.
* Con sông mạng vẻ đẹp thơ mộng trữ tình.
- Sông Hương một cô gái Di- gan phóng khoáng và man dại (dẫn chứng)
- Sông Hương người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở (dẫn chứng)
* Sông Hương ở ngoại vi thành phố.
- Sông Hương người gái đẹp "bừng tĩnh sau một giấc ngủ dài"
+
+
- Sông Hương vẻ đẹp trầm mặc như triết lí như cổ thi.
+

*Sông Hương giữa lòng thanh phố Huế.
- Sông Hương điệu slow tình cảm dành riêng cho Huế.
+
+
+
+
* Sông Hương người tài tử đánh đàn lúc đêm khuya
+
+
* sông Hương người tình dịu dàng chung thủy.
+
+
=> Sông Hương mang một vẻ đẹp trữ tình say đắm, thơ mộng, bằng nghệ thuật tiêu biểu là nhan hóa tác giả đã miêu tả mọt cách sinh động và độc đáo.
- Phải có một tình yêu sâu sắc với quê hương đất nước, một tình yêu mãnh liệt với thiên nhiên đất nước, một tình yêu sâu đậm đến thế thì NT và HPNT mới có được những cảm nhận tinh tế, tỉ mĩ, tổng quát một cách sắc nét về dòng sông của mình. Qua đó hai tác giả cùng bộc lộ niềm tự hào, vui sướng của mình về vẻ đẹp của quê hương đất nước.
- Ở trên người đọc đã có những cung bậc cảm xúc, những rung động trong tâm hồn mình, trước nhưng vẻ đẹp chung của hai dòng sông hiền hòa- mạnh mẽ.
 Vậy ở sông Hương và sông Đà có những nét gì khác biệt, tạo nên sự độc đáo, nét riêng cho phong cách của mình?
- Mặc dù ta thấy sông Hương và sông Đà đều có điểm chung là nổi bật giữa hai tính cách đối lập mà ta đã nói trên nhưng ở cách bộc lộ, phô bày những vẻ đẹp ấy không giống nhau, mỗi dòng sông có một hình thái riêng..........
+ở sông Đà ta thấy giữa hai tính cách ấy, tính cách nỗi trội nhất đó là hùng vĩ, hoành tráng, giữ dội.
+ ở sông Hương vẻ đẹp thơ mộng, lãng mạn lại là chủ đạo
+ Sông Đà, nằm ở rừng núi Tây Bắc một vẻ đẹp hoang sơ, bình dị của thiên nhiên.
+ Sông Hương nằm dọc bên thành phố Huế, được đùm bọc, tôn tạo bởi con người.
- Nguyễn Tuân và HPNT tuy có sử dụng một số biện pháp tu từ giống nhau, nhưng ở mỗi tác giả có một phong cách đặc trưng nghệ thuật riêng.
- Kết luận, nêu tổng quát lại vẫn đề.
Kết Bài: - Vẻ đẹp của hai dòng sông vẫn tồn tại và mãi là những trang văn đẹp đầy cuốn hút, tạo nên phong cách cho hai nhà văn.
- Bồi dưỡng tình yêu đối với non sông đất nước.





Bạn cần đăng nhập để có thể gửi đáp án

Chat chit và chém gió
  • theoofman1093: q 5/8/2020 9:25:25 PM
  • theoofman1093: u 5/8/2020 9:25:25 PM
  • theoofman1093: s 5/8/2020 9:25:25 PM
  • theoofman1093: v 5/8/2020 9:25:25 PM
  • theoofman1093: ư 5/8/2020 9:25:27 PM
  • theoofman1093: y 5/8/2020 9:25:27 PM
  • theoofman1093: z 5/8/2020 9:25:29 PM
  • theoofman1093: tui bây ngu như pò 5/8/2020 9:25:38 PM
  • theoofman1093: è 5/8/2020 9:47:51 PM
  • theoofman1093: sd 5/8/2020 9:47:51 PM
  • theoofman1093: f 5/8/2020 9:47:51 PM
  • theoofman1093: sd 5/8/2020 9:47:51 PM
  • theoofman1093: f 5/8/2020 9:47:52 PM
  • theoofman1093: sg 5/8/2020 9:47:52 PM
  • theoofman1093: s 5/8/2020 9:47:52 PM
  • theoofman1093: h 5/8/2020 9:47:52 PM
  • theoofman1093: s 5/8/2020 9:47:52 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:53 PM
  • theoofman1093: sdg 5/8/2020 9:47:53 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:47:53 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:53 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:47:53 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:54 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:47:54 PM
  • theoofman1093: gd 5/8/2020 9:47:54 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:54 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:47:54 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:54 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:47:55 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:55 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:47:55 PM
  • theoofman1093: gd 5/8/2020 9:47:55 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:55 PM
  • theoofman1093: gg 5/8/2020 9:47:56 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:56 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:56 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:57 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:57 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:57 PM
  • theoofman1093: gg 5/8/2020 9:47:57 PM
  • theoofman1093: gg 5/8/2020 9:47:58 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:58 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:58 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:58 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:58 PM
  • theoofman1093: gg 5/8/2020 9:47:59 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:47:59 PM
  • theoofman1093: gg 5/8/2020 9:47:59 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:00 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:00 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:00 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:00 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:00 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:00 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:01 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:01 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:01 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:01 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:01 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:02 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:02 PM
  • theoofman1093: ggg 5/8/2020 9:48:02 PM
  • theoofman1093: gg 5/8/2020 9:48:03 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:03 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:03 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:03 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:03 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:04 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:04 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:04 PM
  • theoofman1093: g 5/8/2020 9:48:04 PM
  • theoofman1093: gg 5/8/2020 9:48:05 PM
  • theoofman1093: gd 5/8/2020 9:48:06 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:48:07 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:48:08 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:48:08 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:48:08 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:48:08 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:48:08 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:48:09 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:48:09 PM
  • theoofman1093: đ 5/8/2020 9:48:09 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:48:09 PM
  • theoofman1093: d 5/8/2020 9:48:09 PM
  • theoofman1093: đ 5/8/2020 9:48:10 PM
  • theoofman1093: dfgfg 5/8/2020 9:48:11 PM
  • vingoc: hi mn 11/13/2020 9:28:11 PM
  • vingoc: em mới vào ạ 11/13/2020 9:28:24 PM
  • vingoc: ở đây có ai lớp 7 ko ạ? 11/13/2020 9:29:13 PM
  • duolingo: 9 3/28/2021 11:19:10 AM
  • huongmaixm01: văn lớp 9 7/2/2021 11:26:56 AM
  • minhmama357: hi 8/13/2021 4:22:39 PM
  • minhmama357: 3 8/13/2021 4:22:50 PM
  • minhmama357: 3 8/13/2021 4:22:50 PM
  • minhmama357: 3 8/13/2021 4:22:50 PM
  • vipof95962: me may beo vai 11/20/2022 11:53:17 AM
  • vipof95962: wanna watch hentai 11/20/2022 11:53:47 AM
  • vipof95962: laughing 11/20/2022 11:53:49 AM
  • vipof95962: sex is good for you 11/20/2022 11:53:56 AM
  • kkkkkkkk: free fire 11/27/2022 3:22:24 PM
Đăng nhập để chém gió cùng mọi người
  • Đỗ Quang Chính
  • nguyenphuc423
  • Xusint
  • babylove_yourfriend_1996
  • watashitipho
  • thienthan_forever123
  • dangkhuong83
  • matanh_31121994
  • hatxihoiolala2000
  • thienhaxanh9898
  • quangtung237
  • vi_meo_2000
  • quybalamcam
  • milk_cake98
  • Phạm Anh Tuấn
  • ductoan933
  • nhile123456
  • tieuanngan
  • hoathuytien287_yt
  • hoanghuy321974
  • heocon97_cute
  • woodknight22
  • phmtho68
  • tuanhieu1997
  • trinhminhduc1998
  • nguyenducthien0197
  • babyhe0vip
  • nguyentranganh26
  • Dân Nguyễn
  • giapvancanhlls
  • Love_Chishikitori
  • sweetmilk1412
  • truongtram841
  • buiphuongok
  • judy
  • parkji99999
  • tranthiquyngoc96
  • thanhhai.dh.91
  • ckipcoi25
  • pupupun96
  • chjpchjp_xink_kut3
  • taolan96
  • sanghd099
  • phuongthanh320
  • trunghieu767
  • traitimbagza
  • lamtranghi
  • huongduong2603
  • ngondoisank
  • phuongsmile319
  • pelinh_ngocnghech_kute
  • thuylinhldb.1997
  • janiafwfg
  • huyhieu10.11.1999
  • quynhpro12351
  • pethanh01101999
  • mikako303
  • Thiên Trần
  • thuydung27689
  • oanhkaly.a9.
  • phuonganhuh
  • Vũ Lệ Quyên
  • kudo_ran19
  • phamnhung0007
  • Confusion
  • vuhoainam1412
  • Yêu Tatoo
  • oanhsu
  • Thanhtuyen
  • Duy
  • Lê Giang
  • nhan7385
  • Trần Lan Trang
  • kwonleaderkid1412
  • Đức Vỹ
  • Mình rất yêu Toán
  • Linh Lê Thùy
  • tuanhuong
  • trantrinh8a1
  • nthuthao1010
  • ngaandely
  • nguyennhung9904
  • duolingo
  • duolingo